Tâm sự với cha
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình đầy sự yêu thương của cha và mẹ, dù hoàn cảnh không khá giả nhưng đầy ắp tình thương của cha mẹ và các anh. Tôi biết có nhiều người bất hạnh hơn bản thân mình, khi sinh ra họ đã thiếu tình yêu thương của cha và mẹ, cha mẹ li hôn, không hợp quan điểm, ngoại tình và rất nhiều lí do đáng thương khác trong cuộc sống. Để rồi những người con phải chịu đựng mọi sự tổn thương, khổ đau, đối diện với bao khó khăn của cuộc đời khi còn quá nhỏ.
Có một nhà văn đã viết: “Tuổi thanh xuân của một con người có thể bình thản như nước, cũng có thể rực lửa huy hoàng, cũng có thể trôi qua vô vị đầy hối tiếc, hoặc cũng có thể là những bước đệm vững vàng cho một ngày mai đầy tươi sáng và ngập tràn hạnh phúc”.
Không mấy ai có thể biết và trân quý những gì mà mình đang có. Thường chúng ta luôn nghĩ về quá khứ và mơ đến tương lai, ít ai có thể an trú và chấp nhận được những gì đang có trong hiện tại, thế nên mình không thật sự sống trọn vẹn trong hiện tại.
Thời gian được gần gũi bên người thân gia đình, tôi cảm thấy rất hạnh phúc và cảm nhận mình luôn được nâng đỡ, chở che rất nhiều, với ân đức to lớn của hai đấng sinh thành này tôi không thể nào quên được.
Nhưng cuộc đời chẳng như ta mong muốn và sự thật đó đã ập đến gia đình tôi khi tôi còn quá nhỏ.
Một phần ba cuộc đời con mới hiểu,
Thân phận của trẻ mồ côi.
Tình đạo bạn dành cho con không thiếu,
Nhưng cha ơi! Con vừa mất bầu trời.
Căn bệnh phổi hành hạ cha tôi suốt một năm ròng rã, chứng kiến cảnh mẹ tôi chăm sóc cha mà lòng đau quặn thắt.
Mỗi đêm đấm lưng cho cha, nhìn ánh mắt của cha, dường như cha rất muốn nói chuyện với con mà không thể nói được, vì cha không còn đủ sức nữa. Có đôi lúc đấm lưng cho cha mà tôi mệt quá nên nằm lên người cha và thiếp đi lúc nào không hay.

Trước đó nửa tháng, cha từng nói đợi tới ngày giỗ bà nội và em thì cha đi luôn cho khỏe, sau này khỏi tốn tiền làm giỗ nhiều lần. Trong lòng tôi cứ nghĩ cha bệnh mà đi đâu. Một câu hỏi ngớ ngẩn và suy nghĩ cạn cợt của đứa trẻ ngây dại. Nghe xong, cả nhà cũng không ai quan tâm mấy vì nghĩ cha bệnh nói vậy thôi.
Nửa tháng sau (ngày 22 tháng 10 âm lịch), là ngày giỗ của bà nội và em trai tôi, hôm ấy không ai nhớ câu nói của cha, nên cũng giống như lần giỗ trước. Mọi người chuẩn bị lễ cúng còn tôi thì chuẩn bị đến trường bình thường.
Bỗng có tiếng thất thanh của cha vang lên: “Tân ơi, ở nhà với cha!”. Nghe xong tôi cảm thấy thương cha lạ lùng.
Hình như tôi cảm nhận được tình cảm của cha đối với con khi sức cha còn quá yếu, được thể hiện rất rõ qua tiếng kêu của cha. Cha lấy hết sức bình sinh và gọi như vậy.
Mẹ tôi nghe được và nói: “Có tôi ở nhà rồi để nó đi học, nó gần thi rồi”. Thế là cha nhắm mắt lại như có điều gì đó không vừa lòng. Tôi lặng lẽ đến bên giường chào cha đi học.
Đến lớp học mà tâm tôi cứ suy nghĩ đến cha, không hiểu tại sao hôm nay cha gọi như vậy, và lại có thái độ khác mọi ngày. Trong lòng tôi như có một câu hỏi lớn mà không thể nào trả lời được.
Tan học tôi trở về nhà, bước vào cửa chào cha nhưng cha đã ngủ, trong khi anh trai đang đấm lưng cho cha. Tôi xuống nhà sau chào mẹ rồi ăn để lên đấm lưng cho cha thay cho anh xuống ăn cơm.
Được một lúc thì cha mở mắt nhìn tôi. Kéo tôi xuống nói gì đó bên tai mà tôi không nghe được, rồi cha hôn vào má tôi một cái. Tôi lấy làm lạ, nhưng cứ nghĩ là bình thường như những lúc cha còn khỏe mạnh.
Thật không ngờ phút vô thường sao nhanh quá, đã cướp đi người cha thân yêu của tôi, và càng không ngờ kể từ giây phút ấy tôi trở thành đứa mồ côi.
Tôi cũng không biết được đó là điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời mình. Bao gian khổ cũng từ đó phủ lấy cuộc sống của tôi khi mới mười ba tuổi. Cái tuổi vẫn chưa nhận thức được, chưa hiểu biết được gì.
Khi thấy người ta khiêng cha về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi đứng ngây người chẳng nói được gì, bởi tôi chưa ý thức được giây phút vĩnh biệt nghìn thu ấy, thế nào là sự thiếu vắng tình thương của người cha. Con còn chưa cảm nhận được trọn vẹn hơi ấm của cha thì cha đã mãi mãi rời xa.
Người ta đã bỏ cái chết của cha tôi vào quên lãng. Một thời gian sau sự hỏi thăm và bị các bạn chọc tôi mới hiểu được rằng chết là như thế nào, mới hiểu được sự sinh ly tử biệt và cảm nhận được sự bất hạnh gọi là mồ côi.
Bây giờ tôi chỉ được nhìn thấy hình bóng cha qua những tấm ảnh, qua trí tưởng tượng. Hơi ấm của đôi bàn tay của cha giờ chỉ là kí ức, giọng nói khàn khàn của người đàn ông lam lũ vì những bộn bề lo toan của cuộc đời giờ chỉ còn vang vọng trong tâm khảm của tôi.
“Cha ơi! Con thương cha nhiều lắm”. Câu nói ấy cha không thể nào nghe được nữa rồi, con chỉ biết thốt lên lời yêu thương đó vào hư không vô vọng.
Kể từ đó khi thấy các bạn được cha chở đi học, dẫn đi chơi, được cha mua cho những món đồ chơi, đi sắm áo quần mới… cái gì cũng cha. Nhìn những hành động đó khiến tôi khao khát được gọi tiếng cha, được có cha ở bên cạnh.
Đã gần mười năm rồi con chưa được gọi.
Thèm lắm cha à.
Hồi tưởng lại khoảng thời gian sau khi cha mất, con đã không ngoan ngoãn, theo lời bạn bè đi rong ruổi khắp nơi, phá làng phá xóm, mẹ đã bao lần khóc vì con. Con chọn cho mình một cuộc sống bất cần đời, và con ghét nhất ai gọi con là đứa không cha.
Khoảng thời gian ấy con đã ăn chơi, không học hành, con đã quên đi sự khó nhọc nuôi dưỡng và chăm sóc tận tình của mẹ. Con cũng không còn nhớ gì đến lời dạy ấu thơ của cha, quên hẳn những câu chuyện mà cha đã thường kể.
Cái ngày định mệnh ấy, ngày mà con bước ra khỏi bụi nhơ, xa đi sự tăm tối trong cuộc đời của một đứa trẻ không cha. Con đã gặp được Phật pháp.
Một hôm, con tình cờ đi ngang một ngôi chùa đang tụng kinh Vu Lan Báo Hiếu, con đứng lại lắng nghe về công ơn của cha mẹ, hai vị Phật tại gia. Con nghe mà lòng nặng trĩu, cổ họng nghẹn ngào, nước mắt con rơi xuống, mặc kệ bao nhiêu ánh mắt nhìn vào con.
Lúc đó, những hình ảnh thân thương của ngày ấu thơ lại tràn về trong tâm trí con. Một gia đình nhỏ, giản dị nhưng tràn đầy hạnh phúc! Sau đó là những ngày cha trở về cát bụi và những lần mẹ đau khổ buồn rầu vì con.
Bỗng từ đâu, sư thầy đi đến bên cạnh xoa đầu và dẫn con vào chùa. Lúc ấy con cảm nhận được, thầy có thể soi thấu tâm can con. Qua đôi lời tâm sự, con đã hiểu.
Từ đó, con đến chùa nhiều hơn, con đã biết làm công quả, biết tụng kinh, hiểu thế nào là ơn nghĩa sinh thành, thâm ân dưỡng dục của cha và mẹ.
Và đó cũng chính là nhân duyên dẫn lối cho con một quyết định sáng suốt trong cuộc đời của con.
Giờ đây con đã là một tu sĩ trẻ, và hạnh phúc hơn khi con được dự vào hàng ngũ của Tăng đoàn, điều quý giá nhất cuộc đời của con.
Bởi đức Phật có dạy:
Nhân thân nan đắc,
Phật Pháp nan văn.
Đôi lúc con thấy mẹ khóc nhưng không vì khổ đau, tủi phận mà mẹ khóc vì niềm hạnh phúc chớm nở từ nơi con.
Con đã không còn mang danh là đứa nghịch tử nữa cha à!
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thiếu nhi rước kiệu Phật, thắp đèn mừng Phật đản tại tu viện ở Củ Chi
Phật pháp và cuộc sốngHàng trăm Phật tử cùng các em nhỏ lớp giáo lý "Bé học Phật" đã trở về Tu viện Như Giác (Củ Chi, TP.HCM) tham dự các hoạt động mừng Đại lễ Phật đản Phật lịch 2570 trong không khí trang nghiêm, hoan hỷ.
Ngày Phật đến
Phật pháp và cuộc sốngNgày Phật đến cơn mưa dầm chợt nắng/ Sưởi ấm đời bằng lí Pháp cao siêu/ Thương chúng sinh nhân loại luống khổ nhiều/Vui phút chốc buồn sau muôn vạn kiếp...
Làm gì cũng nên nghĩ đến những khổ đau của người khác
Phật pháp và cuộc sốngLàm phước không bằng tiết kiệm phước...
“Thôi ông về ăn chay niệm Phật đi” - Câu nói của bác sĩ đã thay đổi cuộc đời một con người
Phật pháp và cuộc sốngỞ cái tuổi gần 60, ông Sơn vẫn có một công việc để làm ngày tám tiếng, cũng giờ hành chính như công nhân viên chức. Cái hay là công việc của ông tuy chẳng ra tiền nhưng cái ông kiếm được lại quý báu gấp trăm ngàn vạn lần giá trị của tiền, vì đó là một sứ mệnh.
Xem thêm














