Trong lời kinh, tôi học cách tha thứ cho ba
Có những vết thương không nằm trên da thịt, mà âm thầm khắc sâu trong ký ức của một đứa trẻ. Đó là nỗi sợ hãi, là sự tủi hờn khi chứng kiến ba mình say xỉn, quát tháo, thậm chí vung tay đánh mẹ.
Tôi đã từng ghét ba đến mức chỉ mong ông biến mất khỏi cuộc đời. Nhưng chính mẹ – người phụ nữ gánh cả gia đình trên đôi vai đã dạy tôi bài học làm người quan trọng nhất.
Những ngày tuổi thơ đầy bóng tối
Những năm tháng tuổi thơ, tôi lớn lên trong cảnh thiếu vắng sự chở che đúng nghĩa của một người cha. Ba tôi vô trách nhiệm, để mặc mẹ tần tảo sớm hôm với đủ nghề kiếm sống. Căn nhà nhỏ lúc nào cũng ngập “mồ hôi” của mẹ. Thế nhưng, nỗi ám ảnh lớn nhất trong ký ức tôi không chỉ là cảnh mẹ lam lũ, mà là những cơn say của ba. Mỗi lần ba uống rượu, gia đình lại trở thành bãi chiến trường.
Đứa trẻ nào cũng mong chờ sự nâng niu từ cha, nhưng tôi chỉ biết sợ hãi, rồi chôn chặt trong lòng một sự oán hận. Trong những ngày tăm tối đó, chỉ có mẹ là nguồn sáng duy nhất. Mẹ không bao giờ để tôi chìm trong hận thù, cho dù chính mẹ là người chịu đựng nhiều nhất.
Mẹ thường kêu tôi lại ngồi cạnh bên, nói: “Con có thể buồn, có thể khóc, nhưng tuyệt đối không được chửi ba. Ba dù thế nào cũng vẫn là ba của con. Không ai có thể thương người bất hiếu”. Tôi từng phản ứng, từng hét lên: “Nhưng ba có thương gì mẹ đâu, con ghét ba”. Mẹ chỉ trả lời: “Người thương cha mẹ luôn được phước lành”. Những lời dạy ấy theo tôi từng ngày, khắc sâu trong suy nghĩ của tôi, vừa là mệnh lệnh, vừa như ánh sáng dẫn đường để tôi không lạc mất nhân tính, bị nhấn chìm trong hận thù.
Có những buổi chiều, ba đi làm hồ về ba gây gổ rồi bỏ đi, mẹ lại dẫn tôi lên chùa tụng kinh. Hai mẹ con ngồi trong ánh sáng dìu dịu của ngọn đèn, hòa cùng tiếng mõ nhịp nhàng và lời kinh vang lên ngân nga. Ban đầu, tôi chỉ ngồi im lặng, không hiểu gì. Nhưng dần dần, tôi cảm nhận được sự lắng dịu và sức mạnh ngầm trong lời kinh. Mỗi câu kinh như một giọt nước mát, dẫn tôi đến với phương cách để mẹ được hạnh phúc. Tôi bắt đầu học cách nhắm mắt, chắp tay, thì thầm: “Con cầu mong ba thay đổi, biết yêu thương mẹ, biết thương con”; và vào cuối thời kinh, tôi đều hồi hướng, khấn xin như vậy.

Nhiệm mầu đến từ những tình yêu thương chân thành
Cuộc đời luôn có những khúc rẽ bất ngờ. Một ngày, ba tôi ngã quỵ vì bệnh nặng. Cơn bạo bệnh ấy khiến ông đối diện với ranh giới sinh tử. Tôi nhìn thấy người đàn ông từng vung tay, quát tháo giờ đây nằm lặng lẽ, yếu ớt, như một đứa trẻ. Có lẽ trong những ngày nằm viện, ba đã nhìn lại chính mình. Tôi không biết ông suy nghĩ ra sao, nhưng sau cơn bệnh, ba đã thay đổi. Ba không còn tìm đến rượu, không còn gây gổ. Thay vào đó, bao nhiêu tiền đi buôn bán được đều đem về đưa mẹ.
Tôi nhớ, chuyến hàng đầu tiên, có tiền lời, ba mua cho tôi một cái bánh bao. Chỉ là một chiếc bánh nhỏ, có 2 cái trứng cút, nhưng khi ông đưa ra, mắt nhìn tôi đầy hồi hộp vì không biết tôi có đón nhận hay không, tôi đã không cầm được nước mắt. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận tình thương của ba, tuy muộn màng, vụng về nhưng ấm áp. Hóa ra, điều mà tôi mong chờ suốt tuổi thơ không phải là một người cha hoàn hảo, mà chỉ là một người cha biết yêu thương.
Tha thứ cho ba, với tôi, không phải chuyện dễ dàng. Những vết thương quá khứ vẫn còn đó, nhưng tôi hiểu, nếu cứ ôm mãi hận thù, tôi chỉ tự trói buộc chính mình. Mẹ từng nói: “Con càng hận, con càng khổ. Con tha thứ, con sẽ được hạnh phúc”; lời kinh, tiếng mõ và lời dạy của quý Sư đã nhắc tôi hiểu rằng: “Không có ai hoàn hảo, nhưng ai cũng có cơ hội để quay đầu”. Tôi chọn tha thứ, vì tôi muốn mình được hạnh phúc. Tha thứ cũng chính là cách để nối lại sợi dây gia đình đã đứt gãy bấy lâu.
Tôi đã học được bài học về sự tha thứ, từ mẹ, từ Phật pháp, và từ chính sự quay đầu của ba. Hôm nay, tôi viết ra những dòng này, để nói rằng: nếu một ngày nào đó bạn rơi vào bóng tối hận thù, hãy thử một lần chắp tay trước Phật, lắng nghe lời kinh. Biết đâu, trong chính âm vang ấy, bạn sẽ tìm được sức mạnh để tha thứ, để yêu thương, và để hạnh phúc.
Nguồn: Báo Giác Ngộ
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Hình thức chỉ là phương tiện, trọng tâm là sự chuyển hóa bên trong
Phật pháp và cuộc sốngPhật pháp là con đường của chuyển hóa, không phải con đường của "trình diễn". Nếu sau một thời gian tu, ta hiền hơn, bớt nóng giận hơn, biết thương người hơn, sống có trách nhiệm hơn, thì đó là dấu hiệu đang đi đúng hướng.
Người mang nguồn năng lượng dịu dàng
Phật pháp và cuộc sốngNgười dễ thương thường mang trong mình một nguồn năng lượng rất dịu dàng. Chỉ cần họ xuất hiện, người khác đã cảm thấy nhẹ lòng và dễ mến, như một đóa hoa đang mùa nở rộ, tự nhiên thu hút ong bướm tìm về. Chung quanh họ luôn có nhiều tình cảm, nhiều sự quan tâm và yêu quý.
Ngày đầu vào nhà mới: Vật mang vào trước có giúp ích?
Phật pháp và cuộc sốngMang vàng bạc để cầu giàu sang, mang hũ gạo để lo no đủ, nhưng nếu bước qua cánh cửa với tâm thế lo âu và sợ hãi, liệu ngôi nhà có thật sự bình an? Đừng biến những vật vô tri thành chiếc xiềng xích trói buộc tâm mình ngay ngày đầu an cư.
Thiếu nhi rước kiệu Phật, thắp đèn mừng Phật đản tại tu viện ở Củ Chi
Phật pháp và cuộc sốngHàng trăm Phật tử cùng các em nhỏ lớp giáo lý "Bé học Phật" đã trở về Tu viện Như Giác (Củ Chi, TP.HCM) tham dự các hoạt động mừng Đại lễ Phật đản Phật lịch 2570 trong không khí trang nghiêm, hoan hỷ.
Xem thêm














