Yêu nước như lẽ tự nhiên, không thể nào ngừng được

Tình yêu đất nước không cần phải học, như chính sự tồn tại: ta thở, ta yêu, ta thuộc về - trước cả khi biết kêu tên điều đó.

Yêu một chỗ, không phải vì nó đẹp. Cũng không phải vì nó đúng. Chỉ vì nó là nơi lần đầu tiên mình nghe tiếng mưa chạm mái tôn, lần đầu tiên mình biết cái đói lành lạnh trong bụng, lần đầu tiên mình chiêm bao một giấc mơ mà không ai trả lời.

Mỗi tấc đất này, mỗi nhành cỏ này, đều thấm lời ru của những người đã ngủ yên trước ta - và vì họ, ta không thể nào không yêu lấy đất nước mình. Đất nước này là mạch máu chung nối từ ngón tay tổ tiên đến vết nứt trên trán chúng ta; và yêu nó là cách duy nhất để không phản bội chính mình.

Yêu nước như lẽ tự nhiên, không thể nào ngừng được 1
Dường như khi sinh ra, mỗi người đã chất chứa tình yêu đất nước mình. Ảnh: Kỳ Anh Nguyễn

Tình yêu đất nước, như một mùa không có trên lịch - nó vừa là tháng Tư nồng mùi xác pháo, vừa là tháng bảy nứt nẻ ruộng đồng. Vừa là tiếng khóc bị nuốt vô lòng, vừa là tiếng cười bất chợt bừng lên trong bóng tối.

Chúng ta không yêu đất nước như yêu một chiến thắng. Chúng ta yêu nó như yêu một vết sẹo dài: nơi da thịt từng bị xé rách, từng đau đớn, nhưng cuối cùng đã tự khép lại - không cần ai hứa hẹn điều chi.

Có thể đất nước không cho ta những điều ta mộng tưởng. Có thể nó bất công, vụng về, lỗi nhịp. Nhưng ta yêu nó, không phải vì nó xứng đáng. Ta yêu nó, vì nếu không, thì ai sẽ yêu “Mẹ” của mình?

Người ta cũng hay nói về đất nước như một người mẹ.

Mình hiếm khi.

Đất nước, với mình, giống một người bạn già câm lặng: người đã thấy ta thất bại, thấy ta hèn nhát, thấy ta phản bội, nhưng vẫn ngồi đó, với đôi mắt buồn, chờ ta trở về.

Mỗi đoạn đường gồ ghề, mỗi thành phố ngột ngạt, mỗi cánh đồng cằn cỗi - tất cả, không cần trang điểm, đã đủ làm ta mắc nợ một lời thề hẹn.

Đừng yêu đất nước vì nó mạnh.

Đừng yêu nó vì nó đẹp.

Hãy yêu nó, như yêu một điều mong manh cần được giữ gìn bằng chính những vụng về yếu nhược nhất trong ta: bằng sự tử tế thiện lương, bằng ký ức, bằng vị tha nhân từ, bằng lòng trung thành với những hoài bão kiến thiết đã bị đánh rớt giữa mấy nhịp đời.

Vì nếu đất nước có một chỗ để đứng trong trái tim mình, thì không phải vì nó trọn hảo. Mà vì nó là nơi duy nhất mình không cần phải vẹn toàn để thuộc về. Đất nước có một chỗ đứng trong lòng không vì nó vô nhiễm, mà vì nó ôm trọn cả những vết xước mà mình không biết gửi cho ai khác.

Ta không yêu đất nước vì nó hoàn mỹ; ta yêu nó vì ở đó, những gì gãy vỡ cũng được tha thứ hoàn toàn…

Yêu nước là dám ở lại với nó, ngay cả khi nó không còn gì để cho ta, ngoài sự thinh lặng!

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Khi biết mình còn "lèng phèng" là đã tiến bộ rồi

Phật pháp và cuộc sống 13:48 09/06/2026

Trên đường tu, có một nghịch lý khá thú vị: nhiều người mới học Phật thường nghĩ mình đã hiểu nhiều, tu khá tốt và có chút thành tựu. Nhưng càng học sâu, càng thực hành lâu năm, người ta lại càng thấy mình còn quá nhiều thiếu sót. Càng nhìn kỹ vào nội tâm, càng nhận ra vô minh, phiền não và tập khí vẫn còn dày đặc.

An cư thật sự bắt đầu từ đâu trong ngôi nhà?

Phật pháp và cuộc sống 10:00 09/06/2026

Chúng ta có thể mua một ngôi nhà kiên cố để che mưa che nắng cho thân xác, nhưng nếu tâm bão vẫn nổi lên trong lòng, liệu có chốn nào trên thế gian này đem lại sự an cư đúng nghĩa?

Hoằng pháp là bổn phận và trách nhiệm của người tu vì lợi ích của chúng sanh

Phật pháp và cuộc sống 08:32 09/06/2026

“Hoằng pháp vi gia vụ, lợi sanh vi bổn hoài” là phương châm thể hiện trách nhiệm và tâm nguyện của người đệ tử Phật trên con đường phụng hành Chánh pháp.

Xem thêm