Bí ẩn cánh tay bất hoại của nhà sư đất Hà Tĩnh: Chuyện thật hay truyền thuyết?
Gần nửa thế kỷ trôi qua, một cánh tay người từng bị tự chặt vẫn bất hoại. Câu chuyện kỳ lạ ấy gắn với sư Kiệm – vị chân tu đất Hà Tĩnh, người từng âm thầm hiến thân vì đạo. Cánh tay bất hoại ấy, là chứng tích của lòng tin tuyệt đối hay một truyền thuyết huyền bí chưa lời giải?
Chân tu thiên bẩm
Sư Kiệm có thế danh Phan Trọng Kiệm, sinh ngày 16/9/1941 tại thôn Yến Giang, xã Hồng Lộc, huyện Lộc Hà (nay là huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh), trong một gia đình nông dân nghèo. Là con út trong gia đình có 8 anh chị em, từ nhỏ, sư Kiệm đã bộc lộ thiên tính tu hành.

Năm 16 tuổi, ngài quyết tâm lên chùa Hương Tích trên núi Hồng Lĩnh để xin được tu hành. Ngôi chùa lúc đó rất hoang vắng và thiếu thốn, chỉ có một sư bà đã cao tuổi trụ trì. Mặc dù sư bà không nhận ngài làm đệ tử nhưng đã ban cho pháp danh Thích Thiện Tuệ, và ngài bắt đầu tự tu luyện một mình.
Suốt 9 năm, sư Kiệm hàng ngày lên Hương Tích đập đá xây chùa và làm các công việc trong chùa, tối về vào hang đá ẩn tu, nghiên cứu kinh sách. Sau khi sư bà viên tịch, sư Kiệm sống một mình trong ngôi chùa hoang tàn, vừa tu hành, vừa bảo vệ và gìn giữ chùa.
Với sức mạnh tinh thần và trí tuệ của mình, lúc chỉ mới 25 tuổi, sư Kiệm đã tự cải tạo, trùng tu lại ngôi chùa Hương Tích, đồng thời truyền bá Phật pháp cho hàng ngàn phật tử trong vùng. Chùa Hương Tích từ đó trở nên nổi danh hơn, thu hút nhiều người đến chiêm bái.
Năm 1987, sư Kiệm rời chùa Hương Tích tìm về Cồn Toóc, xã Phúc Lộc, xây dựng một am nhỏ tu hành. Một năm sau, ngài chuyển về quê nhà ở xã Hồng Lộc và tiếp tục hành đạo. Sư Kiệm đã kiến lập Hương Thượng Liên Đài, nơi ngài tiếp tục tu hành và hoằng dương Phật pháp.
Ngài hành Bồ Tát đạo, cứu độ chúng sinh bằng nhiều phương tiện độ sinh khác nhau. Một trong những điều đặc biệt trong hành trình tu hành của ngài là việc truyền bá Phật giáo qua hành động cụ thể. Sư Kiệm đi bộ chân đất, bất kể mưa nắng, để giảng giải Phật pháp, phóng sinh và đặc biệt là cứu người. Ngài không chỉ dạy đạo mà còn chữa bệnh cho những người dân nghèo khổ.
Cánh tay không phân hủy suốt 46 năm: Phép màu hay bí ẩn chưa lời giải?
Ngày 19/6/1977, sư Kiệm đã tự chặt ngón tay trái đeo nhẫn của mình để “cúng dường” chư Phật. Và 2 năm sau, sư Kiệm thực hiện một nghi thức đặc biệt: đại nguyện “thí phát nhục thân” để dâng lên Tam Bảo, cầu nguyện cho tất cả chúng sinh.

Sự kiện này diễn ra vào lúc 3h ngày 19/6/1979 tại chính điện chùa Hương Tích. Sư Kiệm kê cánh tay trái của mình lên chiếc đế hoa sen bằng gỗ mít, 4 ngón tay bắt ấn tam muội và dùng tay phải cầm dao chặt cánh tay trái của mình.
Khi tỉnh lại, sư Kiệm lấy cánh tay đặt lên cuốn kinh Pháp Hoa, dâng lên Tam Bảo rồi mở cửa ra ngoài. Một người đàn ông tên Thế đi đốn củi và nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này thì khiếp sợ bỏ chạy.
Một lúc sau, có hai mẹ con bà Hòa (trú xã Thạch Kim) lên chùa hành hương. Sư Kiệm nhờ họ ra vườn hái lá sim rồi giã nát, ngài dùng một mảng áo nâu trên người để băng bó vết thương. Sau đó, sư nhờ mẹ con bà Hòa thu dọn và chôn cánh tay tại vườn Dược sư phía Đông ngôi chùa.
Một tuần sau, cụ Quyền (là một thầy cúng, trú xã Phúc Lộc) theo lời dạy của “bề trên” đã đưa cánh tay của sư Kiệm về thờ tại gia đình cụ. Điều bất ngờ là dù đã qua một thời gian nhưng cánh tay vẫn không bị phân hủy.
Tháng 6/1990, hữu duyên, cụ Quyền trao lại cánh tay của sư Kiệm cho gia đình ông Phan Trọng Thống. Gia đình ông Thống lưu giữ cánh tay “bất hoại” của sư Kiệm trong tháp lưu ly của điện Tam Bảo, như một minh chứng vĩnh cửu cho sự chứng đắc của ngài.
Ngày 3/4/2018, sư Kiệm qua đời vì tai biến, thọ 78 tuổi. Sư Kiệm ra đi nhưng di sản của ngài không chỉ còn lại trong những câu chuyện kỳ diệu về cánh tay bất hoại, mà còn trong những giáo lý sâu sắc mà ngài đã truyền bá. Trước khi qua đời, sư Kiệm đã hoàn thành sứ mệnh của mình trong việc hoằng dương Phật pháp, cứu độ chúng sinh và dẫn dắt phật tử trên con đường giác ngộ.
Một người dân ở xã Hồng Lộc chia sẻ rằng sư Kiệm là một tượng đài sống động của Phật giáo và của lòng từ bi vô hạn. Sư Kiệm không chỉ để lại một cánh tay bất hoại mà còn để lại một di sản Phật pháp quý giá, một con đường mà những người theo đạo Phật có thể tiếp nối. Câu chuyện của ngài là nguồn cảm hứng cho tất cả những ai mong muốn theo đuổi con đường giác ngộ và yêu thương chúng sinh.
Nguồn: vietnamnet.vn
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Lâm chung thấy Phật
Nghiên cứuÔng Hóa chồm người dậy, một tay ôm ngực, tay kia bịt miệng, cố ghìm cơn ho đang cuộn lên như sóng dữ. Mỗi lần ho, toàn thân ông lại run lên. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên lồng ngực. Hơi thở trở nên khó nhọc.
Tôn Ngộ Không: Vì sao phải buông bỏ danh hiệu Đại Thánh?
Nghiên cứuTừng tự tay xóa tên mình trong sổ sinh tử của Diêm Vương để mưu cầu sự bất tử, nhưng cuối cùng, Tôn Ngộ Không lại chấp nhận một cái tên rất bình thường: Hành Giả. Hành trình hạ mình từ một kẻ “ngang trời” xuống làm người tập đi, hóa ra, lại là con đường tự cứu duy nhất cho những cái tôi đang lạc lối.
Ngộ Không: Cái tên mang nghịch lý lớn nhất Tây Du Ký
Nghiên cứuMang pháp danh nhắc nhở về sự buông xả nhưng cả đời lại đi vun vén cho cái tôi ngạo mạn, hành trình “Ngộ Không mà chưa ngộ” của lão Tôn chính là nghịch lý lớn nhất tác phẩm, đồng thời là tấm gương soi cho rất nhiều người hôm nay.
Giải mã đội hình Tây Du: Năm thầy trò là một con người đang tu tập
Nghiên cứuTrên đường sang Tây Trúc, thầy trò Đường Tam Tạng không chỉ là một đoàn người vượt núi băng rừng để thỉnh kinh. Dưới ánh sáng Phật học, đội hình ấy còn gợi hình ảnh một thân tâm đang tu tập: trí tuệ đi trước, tín tâm giữ hướng, định lực nâng đỡ và phàm tâm được rèn giũa qua chính gánh nặng của mình.














