Giá trị của đạo Phật là giúp con người làm chủ số phận của mình!
Đối với quan điểm của đạo Phật, chúng sinh có số phận nhưng cũng không có số phận. Đại đức Thích Trúc Thái Minh giải thích: “Những người sinh ra đời, sống hoàn toàn theo bản năng. Sống tự nhiên, không có ý thức tu dưỡng, rèn luyện thì người ấy sống hoàn toàn theo một số phận, sống y lá số tử vi”.
Từ lời giảng của Đại đức chúng ta hiểu rằng, mỗi người khi sinh ra có nhân quả thiện và ác từ trong nhiều kiếp. Nếu không biết chuyển hóa nhân quả thì cuộc đời người ấy hoàn toàn theo nhân quả đã tạo lên như một quán tính, như hòn bi đã búng ra khỏi tay, lăn đi chỗ nào, rơi hay đập vào hòn bi khác là theo quán tính.
Bên cạnh đó, Đại đức cũng giảng: “Nếu một người sống biết tu dưỡng, biết sửa đổi, hướng thiện, người ta gọi là tu nhân, tích đức thì không đúng với số phận định sẵn thế. Không đúng hoàn toàn như lá số tử vi. Cho nên người xưa có câu: “Đức năng thắng số”. Quả thật như vậy, nhân quả thiện - ác từ kiếp trước đã gây ra nhưng nếu biết chuyển hóa bằng cách bỏ ác, làm thiện thì những điều tốt đẹp sẽ đến với chúng ta.
Mỗi người nên làm chủ chính mình, thay đổi tư duy, lối sống để có cuộc sống tốt đẹp.
Trong sách Liễu Phàm Tứ Huấn có kể về câu chuyện lá số tử vi do Khổng tiên sinh dự đoán cho Viên Liễu Phàm. Lá số nói Liễu Phàm sẽ không đỗ đạt cao, không có con nối dõi và chết khi 53 tuổi. Thế nhưng, nhờ quy y Tam Bảo và thực hành lời Phật dạy, Liễu Phàm đã thay đổi số mệnh của mình; ông đậu Tiến sĩ và làm quan tri huyện; có con trai nối dõi và sống đến gần 80 tuổi.
Đúng như Đại đức Thích Trúc Thái Minh đã từng giảng: “Đúng là chúng ta bị nghiệp cũ chi phối rất mạnh, nhưng chúng ta vẫn có quyền chủ động tạo ra nhân mới, duyên mới để chuyển hóa nghiệp. Từ số nghiệp xấu, đau khổ, chúng ta có thể chuyển hóa thành số nghiệp tốt lành, an vui, hạnh phúc. Chúng ta có thể làm chủ được số mệnh của mình, có thể đi đến giác ngộ giải thoát. Chứ chúng ta không bị một ông trời nào an bài số mệnh cho mình. Đó là lẽ chân thật!’’. Từ lời giảng của Đại đức và câu chuyện trên, chúng ta biết rằng số phận nằm trong tay chúng ta. Cuộc sống giàu sang hay khốn khó phụ thuộc vào chúng ta. Người sống chấp nhận số phận là người cam chịu, không có ý chí, phấn đấu sẽ không có tiến bộ, không tiến bộ sẽ không có hạnh phúc. Người có hiểu biết, có chí tiến thủ sẽ biết sống có ý nghĩa, trân quý cuộc đời, vươn lên thành người có giá trị.
Mỗi người khi sinh ra đều có hoàn cảnh của riêng mình. Hoàn cảnh khi sinh ra sẽ thay đổi theo thời gian. Mỗi người nên làm chủ chính mình, thay đổi tư duy, lối sống để có cuộc sống tốt đẹp. Chúc cho những người có nhân duyên đọc được những lời giảng dạy trên Đại đức Thích Trúc Thái Minh sẽ có tư duy tích cực về quan điểm số phận an bài, có lối đi mới cho tương lai của chính mình.
Tịnh Duyên
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Những việc làm đơn giản để tích lũy công đức trong mùa Phật Đản
Góc nhìn Phật tửCùng với lễ Vu Lan, lễ Thành Đạo thì lễ Phật Đản là 1 trong 3 ngày lễ lớn nhất trong năm của đạo Phật, là ngày được các Phật tử trên khắp thế giới thành tâm kính ngưỡng về chư Phật. Đây là dịp thù thắng để người Phật tử thực hành tu tập, làm thiện hạnh giúp tích lũy tăng trưởng công đức.
Phật đản nhớ Phật
Góc nhìn Phật tửĐức Phật xuất hiện trên thế gian này vì một mục đích duy nhất: giải trừ tất cả những khổ đau, phiền não, vô minh của tất cả chúng sinh, đưa chúng sinh đến miền đất an lành, hạnh phúc, giải thoát chân thật và miên viễn.
Bình tĩnh đối diện với sợ hãi
Góc nhìn Phật tửCách hiệu quả nhất để hiểu và đối mặt với nỗi sợ hãi của chúng ta là trở về với tình yêu thương và tâm bi mẫn. Không có gì mạnh mẽ hơn tình yêu thương!
Phật pháp nhiệm mầu
Góc nhìn Phật tửQuê tôi vùng nông thôn nghèo, thuở đó làng chưa có trường nên trẻ con trong làng ít đứa được đi học. Tôi khá lớn tuổi mới xin đi học. Ngày ngày tôi đến lớp một mình vì lớp ba học ở đình làng trong khi mấy đứa cùng xóm học ở trường.














