Nghiệp từ đâu mà có?
Trong kinh Phật dạy: "Do nghiệp lôi dẫn chúng sinh đi trong sanh tử luân hồi". Nhưng nghiệp từ đâu mà có?
Tất cả chúng ta tu, nhất là hàng Tăng, Ni xuất gia ai ai cũng nói rõ rằng tu để cầu giải thoát sanh tử.
Bây giờ tôi đặt câu hỏi lại, chúng ta giải thoát sanh tử nhưng cái gì dẫn chúng ta đi vào con đường sanh tử, đây là một vấn đề rất then chốt.
Nếu chúng ta cầu giải thoát sanh tử mà không biết cái gì lôi dẫn mình đi trong sanh tử thì làm sao giải thoát được.
Cho nên trước hết chúng ta phải nghiền ngẫm xem cái gì dẫn chúng ta, cái gì trói buộc chúng ta phải trôi lăn trong dòng sanh tử.
Sở dĩ chúng ta bị sanh tử là do nghiệp dẫn.
Trong kinh Phật dạy: "Do nghiệp lôi dẫn chúng sinh đi trong sanh tử luân hồi".
Nhưng nghiệp từ đâu mà có?
Trong kinh đức Phật dạy: Nghiệp xuất phát từ thân, khẩu và ý, tức là thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp.
Như vậy sức mạnh lôi cuốn chúng ta đi trong sanh tử là nghiệp mà nghiệp lại xuất phát từ thân, khẩu, ý của mình, đó là cái căn bản, cho nên chúng ta tu là phải chuyển nghiệp hay dứt nghiệp thì mới có thể dừng sanh tử được.
Chúng tôi thường nói, người tu nếu chưa giải thoát thì phải chuyển nghiệp.
Thần thông có chi phối được nghiệp lực không?

Từ nghiệp ác lẽ ra phải đọa trong ba đường dữ địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, chúng ta chuyển thành nghiệp thiện để sanh trong ba cõi lành là cõi người, a tu la và cõi trời.
Như vậy biết chuyển nghiệp xấu thành nghiệp tốt sanh cõi lành, đó gọi là tu chuyển nghiệp.
Và nếu muốn dứt luân hồi sanh tử thì chúng ta phải dứt nghiệp, vì còn nghiệp dù nghiệp lành cũng là sanh trong cõi lành, không phải dứt sanh tử.
Vậy chúng ta phải làm sao để chuyển hóa nghiệp của mình, làm sao để tiêu diệt nghiệp của mình.
Điều này thật quan trọng.
Nói ba nghiệp thân, khẩu, ý nhưng thực tình trọng tâm nằm ở ý.
Ý nghĩ lành, thân làm lành, miệng nói lành.
Ý nghĩ dữ, miệng nói dữ, thân làm dữ.
Tuy nói ba nghiệp nhưng gốc từ ý.
Ý nghiệp là căn bản, là nhân cho hai nghiệp kia hoặc tốt, hoặc xấu.
Nên chúng ta tu muốn dứt sanh tử thì phải dừng ý nghiệp.
Ý nghiệp dừng thì sanh tử mới dứt.
Vì vậy người tu Tịnh độ phải niệm Phật nhất tâm, nhất tâm thì ý nghiệp lặng lẽ mới được sanh về Tây phương, mới thoát ly sanh tử.
Nếu tu chưa nhất tâm thì chưa thể thoát ly được.
Quý vị nhớ trong kinh Di Đà đức Phật dạy rất rõ:
Người niệm Phật hoặc một ngày, hoặc hai ngày cho đến bảy ngày nhất tâm bất loạn thì khi lâm chung người đó được Phật và Thánh chúng hiện ở trước.
Rõ ràng khi chúng ta được nhất tâm tức ý nghiệp đã thanh tịnh, không còn nghiệp nữa thì được vãng sanh về cõi Phật.
Người tu theo thiền Nguyên thủy thì quán Tứ niệm xứ.
Trong kinh A-hàm dạy: "Người nào từ một ngày cho tới bảy ngày trụ tâm nơi Tứ niệm xứ không có di chuyển (tức là không có dời đổi) thì được nhập Niết-bàn, chứng A-la-hán.
Chẳng những bảy ngày mà sáu ngày, năm ngày, bốn ngày, ba ngày, một ngày nếu trụ tâm nơi Tứ niệm xứ không di chuyển, người đó cũng chứng từ A NA-hàm trở xuống".
Như vậy chúng ta thấy tu Tịnh độ hay tu Thiền đều phải dừng lặng ý nghiệp.
Ý nghiệp dừng lặng rồi thì chúng ta được sanh về Tịnh độ, được chứng quả A-la-hán, nhập Niết-bàn v. v…
Do đó trọng tâm là phải dừng ý nghiệp, ý nghiệp dừng rồi thì chúng ta mới giải thoát sinh tử được.
Đó là chúng tôi dẫn tổng quát để quý vị nhận rõ đường lối tu của mình.
Trích trong: Hoa vô ưu tập 1.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Làm gì khi phát hiện người thân muốn tự tử?
Phật giáo thường thứcKhi một người từng có hành vi tự tử, nguy cơ tái diễn có thể vẫn còn, nhất là trong giai đoạn tinh thần chưa ổn định.
Hãy tu sửa vẻ đẹp nội tâm trong đời này và cho nhiều kiếp về sau
Phật giáo thường thứcNếu chỉ chăm sửa cái thân mà không sửa cái tâm…thì người ấy chẳng bao lâu nữa sẽ trở nên xấu xí, méo mó. Trong đời người, dù ngoại hình có đẹp đến đâu, dù của cải vật chất có nhiều đến mức nào, điều quan trọng nhất vẫn là “có một tâm hồn đẹp và một trái tim thiện lành".
Ý nghĩa vượt thời gian, vượt không gian của Vesak
Phật giáo thường thứcMỗi mùa Vesak về, khi đèn hoa bắt đầu thắp sáng sân chùa và tiếng kinh trầm vang lên trong đêm tháng Tư, nhiều người bỗng thấy lòng mình chậm lại giữa cuộc sống quá nhiều vội vã.
Hiểu rõ giới hạn của mình - Sự khôn ngoan của người biết đủ
Phật giáo thường thứcNhận ra giới hạn không phải để đầu hàng, mà để định hướng nỗ lực một cách khôn ngoan, tránh lãng phí năng lượng vào những thứ không thể, dồn năng lượng vào những thứ có thể.
Xem thêm














