Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hà Nội 34°C /57%

DỮ LIỆU
Phật Giáo

Những người níu chân thời gian...

Phật Giáo

Xóm tôi ở mấy mươi năm nay, từ trước giải phóng, có những người thân quen dường như không thay đổi bao nhiêu dù thời gian trôi qua vùn vụt, biết bao vật đổi sao dời. Họ tồn tại lặng thầm, khiêm cung, chấp nhận cuộc sống và quan trọng là không ngừng vun đắp cho đời bằng công việc bình thường nhất phù hợp với hoàn cảnh, khả năng của họ.

Bánh tét....Ảnh minh họa
Dì Tám bán bánh tét là một ví dụ. Ngay từ bé tí tôi đã biết và ăn món bánh tét của dì bán, đến bây giờ, đi xa chục năm tròn quay về, gặp dì vẫn như thế, ngồi bán thúng bánh tét ngay chỗ cũ! Điều thay đổi có thể nhận thấy chính là tuổi già, tóc bạc lưng còng. Dì đã gói bao nhiêu đòn bánh tét lớn nhỏ? Chắc là một con số khủng. Mua một đòn bánh, ăn, cảm được tay nghề người gói bánh đã đạt đến sự điêu luyện, từ lá chuối, nếp, độ chín, đến những sợi dây lát buộc… Dì lặp đi lặp lại những thao tác quen thuộc mấy mươi năm, như thế là bình thường. Tươi cười, ẩn nhẫn, sạch sẽ… Dì Tám vẫn thế, như ngày tôi còn bé.


Câu chuyện về chị Y hơi khác hơn một chút, nhưng có nét như thế thôi, nghèo. Chị sống cùng gia đình, tuổi xuân trôi qua, một mình gầy guộc, cần mẫn, đen đúa… Chị làm tất cả những gì người ta mướn: giặt đồ, quét dọn, gánh nước, lượm củi vụn… Thỉnh thoảng lại thấy chị quét hai bên dốc chiếc cầu bê thông ngang nhà, ai đó mướn vì muốn môi trường đẹp, nơi không có công nhân vệ sinh. Tóm lại, chị làm tất, không nề hà bất cứ việc gì, miễn là lương thiện. Giật mình khi nhìn chị oằn vai gánh đôi nước: có phải chị là người duy nhất ở cái chợ nhỏ này còn gánh nước? Có thể như thế. Nông thôn bây giờ người ta cũng có gánh đâu…

Đấy, thời gian qua mau, mới đó đã già, cảnh sông Lấp như Tú Xương từng than thở, ở đâu cũng thấy. Giàu nghèo, vinh nhục, hoa nở hoa tàn… Song vẫn có những thân phận như thế như thế, họ kiên cường thiện lương, bất chấp sự nghiệt ngã của chợ đời, vun đắp cho cuộc sống bằng cách riêng, lặng thầm. Cứ như những cái mốc níu giữa bước đi thời gian.

Họ đáng quý biết bao nhiêu…

Nguyễn Thành Công
Phật Giáo

TIN LIÊN QUAN

Tu như cứu lửa cháy dầu

Phật giáo thường thức 11:29 07/07/2020

Việc tu thì dựa vào sự thực hành của mình. Như uống nước, khi chưa uống thì bạn không biết mùi vị của nó, uống xong rồi mới biết được mùi vị của nước như thế nào. Có thực hành mới chuyển hóa được phiền não khổ đau.

Ai làm mình khổ?

Phật giáo thường thức 10:51 07/07/2020

Trong kinh Phật dạy, “cái khổ lớn nhất của con người không phải do thiếu ăn, thiếu mặc, làm con trâu, con bò, kéo cày, kéo xe, chưa chắc là khổ; bị đoạ làm súc sanh, quỷ đói, chưa chắc là khổ, mà cái khổ lớn nhất của con người là vô minh, mê muội, không biết lối đi mới thật là khổ.

Ý nghĩa và lợi ích khi trì chú Văn Thù Sư Lợi Bồ tát

Phật giáo thường thức 10:00 07/07/2020

Thần chú Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát là một trong những thần chú quan trọng trong Phật giáo Đại Thừa, đại diện cho sự hoàn hảo của trí tuệ, sự khôn ngoan siêu việt. Tượng trưng cho khả năng sử dụng sự khôn ngoan của Bồ tát để vượt qua bất kỳ ảo tưởng và đau khổ nào mà chúng sinh phải trải qua.

Ấn Quang Đại Sư khai thị về ăn chay, phóng sanh, niệm Phật và dứt trừ nghiệp sát hại

Phật giáo thường thức 09:58 07/07/2020

Muốn diệt nghiệp sát quá khứ và hiện tại, chúng ta phải ăn chay không sát sinh, lại chí thành niệm Phật A Di Đà và Bồ Tát Quán Thế Âm thì nhất định tiêu trừ nhanh chóng, lại được tăng trưởng công đức và trồng căn lành.