“Pháp tôi thuyết rất giản dị cạn cợt, là pháp gì?”

Trong gan nếu không lửa thì sẽ không nổi giận, bệnh gì cũng tránh thoát, đây là thuốc nhiệm mầu, lại cất đi không chịu dùng.

Là pháp ăn uống, mặc áo quần, ngủ nghỉ. Do đó người có đến cầu Pháp tôi liền dạy họ nên ăn ít một chút, mặc ít một chút, ngủ ít một chút, bởi vì bớt mặc thì tăng phước, bớt ăn thì tăng thọ, bớt ngủ thì tăng lộc, nếu ba ngôi sao phước lộc thọ này cùng chiếu vào, đó cũng chẳng phải là Phật Pháp sao?

Nếu dùng tham sân si để xử lý mọi việc thì kết quả là trời đất sẽ u ám, sinh đủ tai nạn. Nếu dùng giới định huệ để giải quyết vấn đề thì trời đất trong sáng, mọi sự kiết tường. Nên nói: Nơi nào nhiều kẻ ác, nơi ấy nhiều tai nạn; chốn nào nhiều người thiện, chốn ấy thường an vui. Tai nạn hay an bình đều do người mà ra cả.

Một niệm lành, trời đất kiết tường. Một niệm ác, trời đất cuồng phong bão táp. Do đó nước nào dân chúng lương thiện, biết giữ ngũ giới, tu thập thiện, thì nước ấy chẳng có việc gì (hung hiểm).

Sự khoái lạc chân chính thì chẳng có gì mong cầu. Khi tới chỗ không còn mong cầu thì ta sẽ chẳng có âu lo. Khi bạn chẳng mong cầu điều gì thì đó mới là sự vui sướng chân chính, cũng là sự an vui yên ổn thật sự của tự tánh.

Phát khởi lòng kham nhẫn


“Pháp tôi thuyết rất giản dị cạn cợt, là pháp gì?” 1
Ảnh minh họa. 

Hễ ai không nổi nóng tức giận thì người ấy sẽ tương ưng với đạo lý Phật dạy, và sẽ thành Phật rất dễ dàng.

Người xưa nói: Bậc quân tử có năng lực cải tạo vận mạng. Người có đạo đức, bậc chính nhân quân tử thì có thể sửa đổi cuộc đời của họ, nhảy ra khỏi vòng số mạng. Vì sao có chuyện bất hạnh, chẳng lành?

Là vì trong tâm mình có ý nghĩ xấu ác, chẳng lành. Một khi đã gieo xuống hạt giống xấu ác, thì đương nhiên sẽ gặt quả báo xấu ác. Nếu mình biết sửa lỗi, làm lành thì sẽ gặp chuyện tốt, tránh hẳn việc xấu.

Tu là phải chơn chánh nhẫn nhục: Đối với những người không bằng như quý vị, địa vị của họ thấp hơn quý vị, trí huệ của họ vũng kém quý vị, học vấn cũng chẳng bằng, thứ gì họ cũng thua quý vị. Khi họ đối xử với quý vị chẳng lịch sự, nhã nhặn tử tế mà quý vị có thể nhẫn nại được thì mới gọi là nhẫn nhục.

Chữ nhẫn nhục này không phải là nhẫn nhịu đối với kẻ có địa vị cao hơn quý vị, vì đối với kẻ địa vị cao hơn, quý vị khuất phục bởi thế lực của họ chứ không phải chơn chính nhẫn nhục. Nổi nóng là ác, không nổi nóng là thiện.

Trong gan nếu không lửa thì sẽ không nổi giận, bệnh gì cũng tránh thoát, đây là thuốc nhiệm mầu, lại cất đi không chịu dùng.

Tu hành cần ta phải nhẫn nhục, nghĩa làm ra vẻ khù khờ. Càng ngu ngơ khù khờ càng tốt. Khù khờ đến chỗ rằng một vọng tưởng cũng chẳng còn.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Những hiện tượng kỳ diệu xảy ra vào lúc Bồ-tát đản sanh và điềm báo của chúng?

Phật giáo thường thức 10:00 02/06/2026

Vào lúc đản sanh của Bồ tát, những hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra rõ ràng. Những hiện tượng này và điềm báo của chúng được giải thích dưới đây theo đúng với bài kinh Mahāpadāna và các bài Chú giải của bộ Buddhavaṃsa.

Chữ “duyên” trong “nghiệp duyên”

Phật giáo thường thức 08:45 02/06/2026

Từ "nghiệp duyên" này người đời rất thường nhắc tới. Duyên là sao?

Tám tiêu chí để nhận ra giáo pháp chân chánh

Phật giáo thường thức 08:18 02/06/2026

Học Phật không phải để tích lũy thêm khái niệm, cũng không phải để hơn thua trong hiểu biết. Học Phật là để quay lại sửa mình, nhận ra những điều đang trói buộc mình và từng bước buông xuống.

Tùy hỷ công đức, mở cửa cho phước báu đến với mình

Phật giáo thường thức 18:15 01/06/2026

Trong giáo pháp của Đức Phật, Tùy hỷ không chỉ là một thái độ lịch sự hay lời chúc xã giao. Đó là một pháp tu sâu sắc, một cách chuyển hóa tâm cực kỳ tinh tế. Khi thấy điều thiện, điều tốt đẹp nơi người khác mà tâm mình hoan hỷ chân thật, thì ngay lúc đó tâm đã thoát khỏi hai gốc rễ bất thiện lớn: đố kỵ và ngã mạn.

Xem thêm