Ta chỉ có thể đưa tiễn người thân đến mép bờ sinh tử
Sống trên đời, có lẽ điều khó nhất không phải là yêu ai, mà là biết cách buông tay họ đi trong sự bình an, chứ không phải đau đớn.
Có khi, ta thấy người thân yêu bệnh. Nhìn họ nằm đó, mệt nhoài trong cơn đau, lòng ta như vỡ ra thành ngàn mảnh. Ta thương lắm. Nhưng càng thương, càng bất lực. Vì không biết làm sao để giúp. Không thể thay họ chịu đau. Không thể thay họ uống thuốc. Không thể thay họ ngủ được một giấc bình an. Ta chỉ có thể ngồi cạnh, nắm tay, và lặng lẽ cầu cho cơn đau ấy mau qua.
Đó là cảm giác chênh vênh nhất trong đời khi trái tim thì muốn gánh hết đau khổ của người mình thương, nhưng đôi tay lại hoàn toàn trống rỗng.
Rồi ta nhận ra một điều trong nỗi đau thể xác hay tinh thần, có những khoảnh khắc, mỗi người đều phải tự mình đi qua. Dù bên cạnh có cả ngàn người thương, thì cái đau cũng không thể chia nhỏ. Mỗi nỗi khổ, mỗi cuộc vượt cạn của tâm hồn, đều là hành trình độc nhất vô nhị, không ai có thể đi thay ai.
Tạo nội lực để làm chủ sinh tử

Cũng như khi đứng trước sinh – lão – bệnh – tử. Dù có bao nhiêu người đưa tiễn, có bao nhiêu lời cầu nguyện, thì cái phút giây nhắm mắt lìa đời… vẫn là một mình ta đi vào cánh cửa ấy. Không ai có thể chen vào đi thay. Không ai có thể bế ta đi qua nỗi sợ hãi của cái chết. Không ai.
Nên có khi, điều tốt nhất ta có thể làm cho người thân yêu, không phải là gồng mình cứu lấy họ khỏi đau khổ, mà là ở bên cạnh họ một cách bình an, vững chãi, không cuống quýt, không tuyệt vọng. Là một ánh mắt dịu dàng. Là một bàn tay nắm chặt. Là một sự hiện diện lặng lẽ, không nói gì, nhưng đầy yêu thương.
Và rồi một ngày nào đó, chính ta cũng sẽ nằm xuống như họ. Cũng sẽ một mình đi qua đoạn đường ấy. Khi đó, ta mới hiểu rằng, thương một người không phải là giữ họ lại mãi bên mình, mà là giúp họ đủ vững để đi qua được những khúc quanh cuối cùng.
Sống trên đời, có lẽ điều khó nhất không phải là yêu ai, mà là biết cách buông tay họ đi trong sự bình an, chứ không phải đau đớn.
Ta chỉ có thể đưa tiễn người thân đến mép bờ sinh tử. Còn lại, chặng cuối là con đường mà mỗi người phải tự mình đi qua.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thảo thơm làng xóm quê mình
Phật pháp và cuộc sốngTôi về làng khi hoàng hôn đang dần buông, những dải mây bồng bềnh trôi về phương Bắc. Đứng lặng nhìn bầu trời, tôi càng thêm yêu làng xóm quê mình – miền quê bình dị, nơi mỗi lần trở về, tôi lại có cảm giác như được ôm trọn vào lòng, chẳng nỡ rời xa.
Niết-bàn hay Địa ngục bắt đầu từ cách mình nghĩ
Phật pháp và cuộc sốngNhiều người nói với tôi rằng cuộc sống bây giờ quá mệt mỏi. Mở điện thoại ra là thấy tranh cãi, hơn thua, ganh ghét, lo âu. Người ta dễ tức giận hơn, dễ bi quan hơn, và cũng dễ nhìn mọi thứ bằng ánh mắt nghi ngờ.
Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau
Phật pháp và cuộc sốngTu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.
Phước báu đến từ đâu trong đời sống hằng ngày?
Phật pháp và cuộc sốngPhước báu không chỉ đến từ việc cúng dường hay làm việc lớn lao, mà được vun bồi từ từng ý nghĩ thiện lành, lời nói tử tế và hành động chân thành trong đời sống hằng ngày.
Xem thêm














