Thứ sáu, 05/12/2025, 12:32 PM

Tháng 12 bên khung cửa sổ

Tháng 12 vừa ghé ngang, nhẹ nhàng như một cái chạm khẽ lên mặt cửa kính. Không ồn ã, không vội vàng, chỉ đủ để nhận ra hơi lạnh đã len vào từng góc phố, để những hàng cây khẽ lay mình trước mùa cũ sắp khép lại.

Có lẽ vì thế mà tháng 12 năm nào cũng vậy - luôn mang theo một niềm thân quen rất riêng, một cảm giác dịu dàng, khiến ai cũng muốn sống chậm lại đôi chút… để nghe mình thở, nghe đời sống chuyển động ngoài kia.

Nhìn qua khung cửa sổ của căn nhà nhỏ trong khu Cư xá Đô Thành, buổi sáng của tôi bắt đầu bằng những âm thanh thân thuộc đến mức chỉ nghe thôi cũng đủ thấy bình yên: tiếng chổi của bác Ba quét chầm chậm ven đường, tiếng rao và bát xôi nóng còn nghi ngút hơi và cả tiếng học trò ríu rít trước cổng trường học cạnh bên. Những thanh âm rất đỗi giản dị ấy, thật lạ, lại đánh thức trong tôi một niềm hạnh phúc mộc mạc - thứ hạnh phúc không ở đâu xa, mà nằm ngay trong những điều ai cũng từng đi qua mỗi ngày.

Tháng 12 bên khung cửa sổ 1
Ảnh minh hoạ.

Khi nắng đứng bóng, nhịp sống của khu phố chậm hẳn. Những người bán vé số nép vào bóng mát nghỉ chân; vài bác lớn tuổi ngồi uống trà bên hiên nhà, nói với nhau đôi ba câu chuyện cũ. Ngoài đường, xe cộ thưa dần, như thể sự vội vã của cả một năm dài đang thư thả trở lại. Thỉnh thoảng, một khúc nhạc Trịnh vang lên từ chiếc radio nhà ai đó, vọng vào nắng trưa, khiến cho ngày trở nên dịu dàng và bớt trống trải.

Chiều đến nhẹ như một hơi thở. Nắng trải xuống mặt đường thành từng vệt mỏng, những quán cà phê bật đèn sớm hơn, hương cà phê mới rang thơm lừng cả góc phố. Những chậu cúc nhỏ đã lấm tấm nụ - như lời nhắc rằng một năm mới đang khe khẽ mở ra, mang theo bao điều hy vọng.

Buổi tối, khu phố bình yên đến lạ. Tiếng xe thưa, bầu trời sẫm lại và hình như mỗi người đều có thêm cho mình một khoảng lặng để nhìn lại: những ngày đã đi qua, những dự định còn dang dở và cả những niềm vui nhỏ nhoi, nhưng đủ giữ ta đứng vững suốt một năm dài.

Đêm về khuya … trong khoảng lặng của khung cửa sổ quen thuộc, tôi ngồi lại với chính mình. Tháng 12 của riêng tôi bao giờ cũng lặng lẽ như thế - đủ để nhìn lại một năm đã qua cùng bao điều được - mất.

Tháng 12 bên khung cửa sổ, là vẻ đẹp hiền hòa của đời sống, nơi mỗi khoảnh khoắc nhỏ đều trôi qua nhẹ nhàng.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Lời thì thầm của vũ trụ với ta

Sống an vui 15:46 24/12/2025

Trong cuộc sống, có những điều xảy ra khiến ta không thể lý giải. Những mong muốn, dự định, ước mơ tưởng chừng đã ở rất gần bỗng vụt qua, để lại trong lòng đủ loại cảm xúc: buồn bã, thất vọng, thậm chí là giận dữ.

Khi người thân vẫn còn bên ta - một phúc lành cần được nhận ra

Sống an vui 15:43 24/12/2025

Trong nhịp sống vội vã hôm nay, con người dễ quen với việc có nhau mà quên mất giá trị của sự hiện diện. Chúng ta dễ giận dỗi người mình thương, dễ tổn thương bởi những điều nhỏ nhặt, và đôi khi quên rằng: việc người thân vẫn còn ở bên cạnh mình đã là một ân phúc rất lớn của cuộc đời.

Ta học cách nhìn đời như nhìn mây

Sống an vui 10:08 24/12/2025

Mây đi ngang qua bầu trời rộng, không để lại dấu vết nào phía sau. Trời vẫn là trời, xanh và rỗng rang như thuở chưa từng có một áng mây ghé lại...

Vời vợi hương xuân

Sống an vui 07:24 24/12/2025

Một cuộc đi gần. Không vội. Nắng hong khô bụi đường. Ban mai giỡn nắng. Kiểu chơi đùa dễ phá vỡ những đường biên cảm xúc. Tôi nương theo ban mai, lắng nghe những lời tình tự trong tim.

Xem thêm