Trọn vẹn nhận biết chính là con đường, cũng là đích đến
Có cách nào để điều phục vọng tưởng? Nếu điều phục được vọng tưởng bằng một cách nào đó, thì người điều phục ấy là ai? Là “ta” sao? Nếu vẫn còn có “ta” muốn điều phục, thì chính cái “ta” đó đã là vọng tưởng đầu tiên.
Cho nên, muốn điều phục vọng tưởng không phải là tìm một phương pháp mới, mà là nhận ra bản chất của cái đang muốn điều phục. Càng cố gắng, ta càng lún sâu. Càng muốn yên, tâm lại càng động. Tâm không thể bị ép buộc để yên, chỉ có thể được hiểu để tự lắng xuống.
Cho nên, con đường thật sự không phải là đấu tranh, mà là trở về trọn vẹn nhận biết. Trọn vẹn nhận biết không phải là cố gắng giữ chánh niệm, không phải là nắm chặt hơi thở hay gạt bỏ vọng tưởng, mà là một sự hiện diện toàn vẹn với những gì đang có mặt.
Khi tâm vọng, biết tâm vọng. Khi tâm an, biết tâm an. Khi một niệm khởi, chỉ thấy nó khởi. Thấy mà không xen “ta” vào giữa. Cái thấy ấy trong trẻo như bầu trời sau cơn mưa, không cần dọn dẹp gì thêm.
Tự biết mình để sống trọn vẹn với hiện tại

Thật ra, điều phục vọng tưởng bằng trọn vẹn nhận biết chính là điều phục bằng vô vi không làm gì mà mọi thứ tự trở về chỗ yên của nó. Bởi vọng tưởng vốn không phải kẻ thù. Nó chỉ là sóng nổi lên từ biển tâm. Khi còn thấy sóng là kẻ thù, ta mãi vùng vẫy giữa đại dương. Nhưng khi nhận ra mình chính là biển, sóng nổi cũng không ngoài ta, thì còn gì phải sợ?
Khi đi, biết mình đang đi. Khi thở, biết mình đang thở. Khi vọng tưởng khởi, biết vọng tưởng khởi. Không thêm gì cả. Không cố, không tránh, không dừng. Chỉ trọn vẹn ở trong cái biết ấy. Dần dần, ta sẽ nhận ra rằng cái biết này không bị ảnh hưởng bởi niệm khởi. Nó như tấm gương, dù phản chiếu ngàn hình vẫn chẳng từng bị một hình nào làm mờ.
Rồi đến một ngày, ta ngồi yên, vọng tưởng vẫn còn nhưng ta không còn sợ nữa. Ta mỉm cười nhìn nó như nhìn đứa trẻ đang chơi đùa, đến rồi đi, không cần xua đuổi cũng không cần giữ. Khi đó, “điều phục” không còn là chiến thắng, mà là hiểu sâu bản chất vô thường và không thật của mọi niệm khởi. Và trong chính giây phút thấy ra điều ấy, vọng tưởng tan đi không phải vì bị tiêu diệt, mà vì không còn chỗ để bám vào.
Trọn vẹn nhận biết chính là con đường, cũng là đích đến. Không còn ai tu, không còn gì để tu, chỉ còn một thực tại rỗng rang sáng suốt, nơi mọi vọng tưởng trở thành mây bay trong bầu trời vốn chẳng hề bị mây che khuất.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Ngày Phật đến
Phật pháp và cuộc sốngNgày Phật đến cơn mưa dầm chợt nắng/ Sưởi ấm đời bằng lí Pháp cao siêu/ Thương chúng sinh nhân loại luống khổ nhiều/Vui phút chốc buồn sau muôn vạn kiếp...
Làm gì cũng nên nghĩ đến những khổ đau của người khác
Phật pháp và cuộc sốngLàm phước không bằng tiết kiệm phước...
“Thôi ông về ăn chay niệm Phật đi” - Câu nói của bác sĩ đã thay đổi cuộc đời một con người
Phật pháp và cuộc sốngỞ cái tuổi gần 60, ông Sơn vẫn có một công việc để làm ngày tám tiếng, cũng giờ hành chính như công nhân viên chức. Cái hay là công việc của ông tuy chẳng ra tiền nhưng cái ông kiếm được lại quý báu gấp trăm ngàn vạn lần giá trị của tiền, vì đó là một sứ mệnh.
Về nhà mới có bắt buộc làm lễ nhập trạch không?
Phật pháp và cuộc sốngSắm mâm vàng, chọn ngày đẹp nhưng dọn về lại cãi vã, liệu có phải do "ngôi nhà nghịch hướng"? Đừng để những nỗi lo mơ hồ biến ngày vui thành chuỗi ngày thấp thỏm phụ thuộc vào lời thầy bói.
Xem thêm














