Truyện ngắn: Tiếng chuông lạnh lùng
Sáng chủ nhật, tôi thức dậy thật sớm, hớn hở vác ba lô cùng mẹ lên Sài Gòn thăm ngoại. Sau bốn tiếng ngồi xe ê ẩm, cuối cùng tôi và mẹ cũng tới nơi. Nhà cậu là một ngôi biệt thự đồ sộ nằm ở mặt tiền, trên một con đường trung tâm thành phố. Với đồng lương của người thợ điện lạnh, cậu tôi chắt chiu cả đời cũng không thể mua nổi ngôi nhà sang trọng như thế, tất cả đều là nhờ bên nhà vợ.

Hai mẹ con đứng tần ngần trước cổng giây lát rồi mẹ tôi réo gọi người trong nhà ra mở cổng. Mẹ gọi mãi, gọi đến tiếng thứ năm mợ Út mới chịu đi ra. Mợ có vẻ khó chịu, mặc dù gương mặt cố ra vẻ tươi tỉnh:
- Sao nhà có chuông mà chị không bấm, lại gọi chi cho khản cả giọng? May mà em ở phòng khách, chứ ở trên lầu thì chị gọi đến Tết cũng không ai nghe.
Mẹ tôi rộn ràng giọng đậm chất Nam bộ:
- Chèn ơi, chị có biết chuông chiếc gì đâu nè! Ở dưới quê gọi một tiếng cách cả cây số cũng còn nghe.
Không đợi mẹ tôi nói hết câu, mợ đưa hai mẹ con tôi vào nhà. Mẹ và mợ cùng soạn mấy giỏ quà quê ra, còn tôi thì chạy lòng vòng nhà tìm ngoại. Mợ Út bảo:
- Con cứ bấm chuông lầu ba, ngoại ở trên đó.
Không thèm cái chuông lạnh lùng đó, tôi nhanh chân lao lên lầu để tìm ngoại. Nhìn thấy ngoại đang dở tay xếp mớ đồ đạc trong phòng, tôi vội chạy đến ôm chằm lấy ngoại. Trời ơi, mới một tháng thôi mà trông ngoại gầy đi rất nhiều. Ngoại thấy tôi thì mừng lắm, cứ hôn lấy hôn để, xem tôi như là đứa trẻ lên ba. Ngoại chỉ tay vào cái tủ to tướng đang nằm ở góc phòng và nói:
- Hôm nay cuối tuần, ngoại phải lau chùi kệ tủ và sắp xếp đồ đạc lại.
Tôi nhìn căn phòng bừa bãi, rồi nhìn lại ngoại mà lòng tôi đau lắm:
- Ngoại nghỉ tay đi, để con dọn giúp cho. Ngoại già rồi, cần phải nghỉ ngơi nhiều!
Tôi nói rồi không đợi ngoại phản ứng, dìu ngoại qua bên chiếc ghế nhựa ngồi nghỉ, còn mình thì nhanh tay làm cho chóng xong. Bao nhiều lời lẽ, bao nhiêu câu chuyện vui muốn kể cùng ngoại bỗng chốc bay mất. Tôi không thể tưởng tượng được ở trên này ngoại lại phải làm quần quật những công việc không tên như thế này. Càng nghĩ tôi càng trách cậu mợ nhiều hơn.
Khi mọi thứ đâu vào đấy, chợt tiếng chuông lạnh lùng lại vang lên. Ngoại hối thúc:
- Mợ Út gọi hai bà cháu mình xuống dùng cơm đó. Nhanh đi cháu!
Trời ơi! Mợ hà tiện với ngoại một lời mời hay là ngại leo lên lầu ba? Trong khi thân già còm nhom như ngoại lại phải nặng nhọc leo lên leo xuống cầu thang mỗi ngày. Cuộc sống xô bồ ở thành thị là thế sao? Vô cảm thế sao?
Tôi cảm thấy sóng mũi mình cay cay, môi thì đắng chát. Tôi van nài ngoại:
- Ngoại ơi, mai theo con về quê nghen ngoại!
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Aeon Mall Long Biên: Sự nghi ngờ không được phép đi trước lòng từ
Phật pháp và cuộc sốngLời xin lỗi công khai sau sự cố kiểm tra an ninh tại một trung tâm thương mại lớn ở Hà Nội không chỉ là cách xử lý khủng hoảng truyền thông. Nhìn từ lăng kính Phật học, đó còn là một lời nhắc nhở sâu xa: trong mọi hoàn cảnh, con người cần được đối xử bằng sự tỉnh thức, tôn trọng và lòng từ.
Khi biết mình còn "lèng phèng" là đã tiến bộ rồi
Phật pháp và cuộc sốngTrên đường tu, có một nghịch lý khá thú vị: nhiều người mới học Phật thường nghĩ mình đã hiểu nhiều, tu khá tốt và có chút thành tựu. Nhưng càng học sâu, càng thực hành lâu năm, người ta lại càng thấy mình còn quá nhiều thiếu sót. Càng nhìn kỹ vào nội tâm, càng nhận ra vô minh, phiền não và tập khí vẫn còn dày đặc.
An cư thật sự bắt đầu từ đâu trong ngôi nhà?
Phật pháp và cuộc sốngChúng ta có thể mua một ngôi nhà kiên cố để che mưa che nắng cho thân xác, nhưng nếu tâm bão vẫn nổi lên trong lòng, liệu có chốn nào trên thế gian này đem lại sự an cư đúng nghĩa?
Hoằng pháp là bổn phận và trách nhiệm của người tu vì lợi ích của chúng sanh
Phật pháp và cuộc sống“Hoằng pháp vi gia vụ, lợi sanh vi bổn hoài” là phương châm thể hiện trách nhiệm và tâm nguyện của người đệ tử Phật trên con đường phụng hành Chánh pháp.














