“Chướng duyên” hay “thắng duyên” ?
Đa số chư Tăng cũng như Phật tử khi tu hay than rằng: “Sao con gặp nhiều chướng duyên quá. Khi xưa, chưa biết tu thì ai cũng xử sự tốt, tử tế với mình. Bây giờ biết tu rồi, sao thấy ai cũng lạt lẽo với mình, không được đầm ấm như xưa”.
Do đó, nên mới gọi là chướng duyên. Vì nghĩ gặp chướng duyên nên chúng ta có ý buồn.
Tu mà sao không được người nâng đỡ, không được người hưởng ứng, phụ giúp với mình, lại còn bị ngăn trở, hay có lẽ đi tu không có phước.
Hầu hết Phật tử chúng ta đi chùa, lễ Phật, cầu chư Tăng tụng niệm, chú nguyện cho mình thì đều nghĩ rằng như vậy có phước hơn hồi chưa tu.
Nhưng sao hồi chưa tu không gặp chướng mà bây giờ tu lại gặp chướng, than rằng mình đi chùa không có phước nên trở ngại.
Thậm chí có người nói ngày xưa không tụng kinh Pháp Hoa thì không sao, bây giờ tụng kinh Pháp Hoa lại đổ nghiệp, nào con cái bệnh hoạn, gia đình rối ren. Như vậy chướng hay không chướng?
Tôi nêu lên những vấn đề trên và sẽ giải thích cho chư Tăng cũng như quý Phật tử hiểu, để đường tu chúng ta lúc nào cũng vui vẻ, cũng tiến lên, không thối lui, không chán nản.
Chướng duyên cũng có thể trở thành phước báu

Người vào chùa tu không có thí chủ cúng dường, lâu lâu muốn mua bộ sách, bộ kinh mà không có tiền nên than thân trách phận: “Mình tu sao chướng quá, huynh đệ chung quanh có tiền mua kinh sách học, còn mình không có gì hết”.
Đó là chướng thứ nhất.
Thứ hai, có người cho rằng: “lúc còn cư sĩ ở thế gian, ai cũng kính nể mình, đến khi tu sao thấy mọi người khi dễ quá nên đâm ra bực, nghĩ mình tu không có phước bị người ta khinh bạc, thành ra thối tâm.
Vì trước khi đi tu, chúng ta hay nghĩ rằng mình vào chùa làm thầy tu, huynh đệ cũng thầy tu, chắc ai cũng thương, cũng bảo bọc mình trăm phần.
Nhưng khi vào chùa rồi, thấy mọi người lơ là, không chú ý tới mình rồi cũng cảm thấy bị người khinh bạc.
Lại nữa, khi còn Phật tử tới chùa, được thầy hay cô trụ trì tiếp đón nồng hậu, vui vẻ thì thích; nhưng gặp thầy, cô lơ là lạnh nhạt liền không muốn đi chùa nữa.
Đó là chướng thứ hai.
Thứ ba, khi được xuất gia vào đạo, chúng ta thường nghĩ rằng thầy sẽ thương, sẽ tin, sẽ dễ dàng với mình.
Không ngờ thầy lại rầy quở, răn đe đủ điều.
Thấy vậy liền cho là thầy khó khăn, rồi muốn đi tìm chùa khác ở hay trở về ba má, để được cưng chìu hơn.
Đó là chướng tứ ba.
Thứ tư, Phật tử ở thế gian nghĩ rằng đi chùa, làm phước, biết tu; như vậy là có phước, sao lâu lâu lại bị bệnh.
Trong khi lúc chưa tu thì không bệnh, nghĩ nên hết muốn tu.
Còn chư Tăng bệnh, nếu được thầy trụ trì hay huynh đệ tới lui thăm viếng thì vui.
Nếu thầy bận không để ý huynh đệ cũng lơ là thì buồn, sanh ra hơi chán nản.
Nhớ lại ở nhà có bệnh, ba má săn sóc kỹ lưỡng, ăn uống đầy đủ; còn vô chùa bệnh, quý thầy không ngó ngàng tới.
Từ đó thối Bồ đề tâm.
Đó là chướng thứ tư.
Tóm lại, khi tu chúng ta thường gặp nhiều điều trở ngại sanh chướng như thế.
Vậy tôi xin hỏi, những việc ấy là chướng duyên hay thắng duyên?
Tất cả những khó khăn trở ngại đối với người tu, nếu chúng ta không hiểu đạo thì đó là chướng duyên, ngược lại nếu chúng ta hiểu đạo là thắng duyên.
Tôi thí dụ, mấy đứa nhỏ chơi tập nhảy cao. Ban đầu chúng gác cây khoảng năm tấc thì nhảy qua.
Nếu muốn nhảy cao nữa phải kéo lên sáu tấc, rồi bảy tấc, lần lần cây càng cao thì nhảy càng cao, cao nhiều là chướng nhiều, mà chướng nhiều thì nhảy mới giỏi.
Cũng như vậy, muốn trở thành người tu hành đầy đủ công đức, đầy đủ nguyện lực và đầy đủ trí tuệ thì những trở ngại là những thắng duyên.
Trong kinh Pháp Hoa, Đức Phật tuyên bố: “Đề Bà Đạt Đa là thiện hữu tri thức bậc nhất của ta, nhờ Đề Bà Đạt Đa mà ta chóng thành đạo quả”.
Đức Phật kể vô số kiếp về trước, cho tới đời hiện tại của Ngài, Đề Bà Đạt Đa luôn phá Ngài, hại Ngài, đời nào cũng làm cho Ngài điêu đứng.
Kết thúc lại, Ngài nói “nhờ Đề Bà Đạt Đa mà ta chóng thành đạo”.
Trên đường tu, nếu ai trợ duyên cho mình mau thành Phật thì người đó giúp mình.
Như vậy, Đề Bà Đạt Đa là người giúp Phật, nên những thứ chướng tôi vừa kể là duyên tốt để giúp chúng ta tu hành mau có kết quả.
Thế nên biết không có cái chướng thật, mà chướng vì chúng ta yếu đuối, chúng ta nghĩ tưởng sai lầm.
Sự thật, người tu gặp trở ngại là một cơ hội tốt để vươn lên, chớ không phải thối lui, Phật kể Đề Bà Đạt Đa trong đời hiện tại, nào là phá hòa hợp Tăng, nào là lăn đá đè Phật, nào là xúi vua thả voi say đè Phật v.v...
Chúng ta nghe qua có thương Ngài không? Nhưng Phật nói Đề Bà Đạt Đa là thiện tri thức, là người giúp Phật chóng thành đạo quả.
Câu chuyện thứ hai cũng trong kinh Pháp Hoa, nói về Bồ tát Thường Bất Khinh.
Khi thấy ai, Ngài liền chấp tay nói: “Tôi không dám khinh các Ngài, vì các Ngài đều sẽ thành Phật”.
Vậy đó, mà có người cho rằng Ngài dám nói bướng, nói bậy rồi vác gậy đuổi đập.
Phật bảo thuở xưa Bồ tát Thường Bất Khinh do bị người mắng chửi, đánh đập nhưng không thối chí, cố gắng nỗ lực hơn lên, gặp ai cũng tuyên bố các Ngài sẽ thành Phật v.v... như vậy việc đánh đập mắng chửi của người có phải là chướng duyên hay thắng duyên giúp Bồ tát chóng thành Phật?
Tất cả những chướng ngại ấy là duyên tốt giúp Ngài sớm thành Phật.
Chúng ta nhìn lại từ Đức Phật cho tới Bồ tát, ngày xưa các Ngài tu hành có được mọi người tin yêu quý kính luôn, hay cũng có những người gây khổ đau, làm trở ngại cho quý Ngài?
Vì vậy, trên đường tu chúng ta không nên mong cầu mọi việc đều như ý.
Chúng ta tu mà cầu tất cả mọi việc đều như ý thì có gọi là tu không? Có gì trở ngại đâu mà tu. Tu là phải có tham, sân, si hiện ra rồi chúng ta tiêu diệt nó, đó chính là cơ hội để chúng ta tiến lên, chớ không phải lùi.
Như vậy, muốn tu được tốt đẹp, thành công thì chúng ta phải chấp nhận những chướng ngại.
Những chướng ngại ấy nhà Phật gọi là thắng duyên. Tăng Ni và Phật tử tu mà sợ nhiều chướng ngại thì rất yếu đuối, rất kém cỏi.
Người tu như vậy dễ bị thiệt thòi, quý vị nhớ tu là chuyển hóa những tâm niệm xấu xa, yếu đuối, hèn nhát, trở thành dũng mãnh, tốt đẹp.
Nếu chúng ta muốn cái gì được cái ấy, chỉ có một chiều đi lên thì quá thỏa mãn, còn gì đâu để tu.
Như vậy càng tu chỉ càng tăng trưởng lòng tham, mà nếu càng tăng trưởng lòng tham thì chưa thật biết tu. Phật tử chúng ta tu mà muốn cái gì cũng tốt hết trơn.
Đi chùa thì xin Phật cho con được bình an, được ít bệnh, gia đình được khẻo mạnh, làm ăn đâu được đấy. Như vậy quý vị đi chùa để tu hay đi chùa để xin? Nếu xin thì khỏi tu, mà tu thì khỏi xin.
Trích trong: Chướng duyên hay thắng duyên.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
“Chướng duyên” hay “thắng duyên” ?
Phật giáo thường thứcĐa số chư Tăng cũng như Phật tử khi tu hay than rằng: “Sao con gặp nhiều chướng duyên quá. Khi xưa, chưa biết tu thì ai cũng xử sự tốt, tử tế với mình. Bây giờ biết tu rồi, sao thấy ai cũng lạt lẽo với mình, không được đầm ấm như xưa”.
Hoàn cảnh khó khăn là cơ hội phát triển các phẩm chất tâm linh
Phật giáo thường thứcKhó khăn là những kinh nghiệm tốt để chúng ta học hỏi và trưởng thành. Nếu không muốn đối diện với khó khăn, bạn sẽ không bao giờ học hỏi được điều gì, bạn sẽ không thể trưởng thành, cho dù con người bạn đã lớn tuổi, niên cao lão hạp đến mấy.
Ý nghĩa ba bậc Tam Bảo trong Phật giáo
Phật giáo thường thứcTam Bảo không chỉ là ba biểu tượng thiêng liêng trong Phật giáo mà còn là nguồn cội an lành, nơi nương tựa vững chắc cho tất cả chúng sinh trong biển “bão tố phong ba” của cuộc đời.
Nghiệp vận hành phù hợp với những hành động của ta
Phật giáo thường thứcNgười Phật tử tin rằng con người sẽ gặt hái những gì họ đã gieo; chúng ta là kết quả của những gì chúng ta đã làm, và sẽ là kết quả của những gì chúng ta đang làm.
Xem thêm














