Đất mẹ làng Chương
Bài thơ “Đất mẹ làng Chương” của Trà Bình là những hồi ức tuổi thơ trong trẻo, mở ra hành trình trở về với cội nguồn.
Từ những trò chơi thuở bé, bữa cơm quê đạm bạc đến tình làng nghĩa xóm giản dị… tất cả hiện lên rõ nét, chân thực như một thước phim quay chậm. Giọng thơ tự nhiên, giàu cảm xúc khơi dậy trong lòng người đọc biết bao yêu thương dành cho quê hương. Bài thơ khép lại bằng nỗi khắc khoải của người xa quê, khi “đất mẹ” luôn là nơi neo giữ tâm hồn.

Đất mẹ làng Chương
Tuổi thơ tôi, đã có những tháng ngày
Sáng đi học chiều chăn trâu cùng bạn
Chơi diễn kịch cưỡi trâu ngoài đồng Láng
Đứa vào vai quân lính, đứa vai quan
***
Tuổi thơ tôi, chạy dưới nắng hè sang
Nghe tiếng hú gọi nhau ngoài cây khế
Mấy đứa bạn hái quả tay khe khẽ
Chát, ngọt, chua vị quê đượm trong lòng
***
Tuổi thơ tôi, quen khói bếp cay nồng
Củ khoai nướng ngai ngái mùi rơm rạ
Người hàng xóm kể chuyện đời rôm rả
Giọng thật hay chuyện ngày xửa ngày xưa
***
Tuổi thơ tôi, ưa tắm dưới cơn mưa
Bước chân sáo mặc quần đùi chân đất
Tính ngộ nghĩnh trẻ con quê chân thật
Nghèo mà vui ai đã sống như tôi?
***
Tuổi thơ tôi, trèo lên những đỉnh đồi
Hái rau dại tìm quả sim Quan Tượng
Đời giản dị mà thấy mình vui sướng
Ngày tháng trôi nỗi nhớ chẳng thể nguôi
***
Tuổi thơ tôi, năm ấy tuổi lên mười
Đám trẻ nhỏ kết tình thân hàng xóm
Đôi khi giận chúng gọi là “đồ Nỡm”
Thân thì thương, không vừa ý là xù
***
Tuổi thơ tôi, như cánh diều vi vu
Uống nước lã nước giếng làng trong vắt
Ngồi tụm lại dưới gốc đa hóng mát
Dõi nhìn theo đàn chim lạ bay về
***
Tuổi thơ tôi, dầm cơn rét tái tê
Đi đánh giậm kiếm con cua con bống
Nồi canh chuối bát cơm rang hâm nóng
Sưởi ấm lòng những đứa trẻ nhà quê
***
Tuổi thơ tôi, tập xe đạp trên đê
Xem chiếu bóng mà ngỡ mình có võ
Tiếng bà cụ giữa sân đình nói nhỏ
Mỗi cuộc đời cũng giống một thước phim
***
Tuổi thơ tôi, mãi cất giữ trong tim
Giờ kỉ niệm nhuộm tóc cha bạc trắng
Tôi mơ thấy mẹ tôi vai gánh nặng
Mưa lối về ướt cả cánh cò bay
***
Quê hương ơi, còn không những tháng ngày?
Nơi phố thị tôi nhớ làng tôi lắm
Kí ức gợi nỗi nhớ trong sâu thẳm
Đưa tôi về thăm đất mẹ làng Chương.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
Dành cho bạn
Ở nhà thuê có cần làm lễ nhập trạch không?
Phật pháp và cuộc sốngNăm ba tháng lại đổi nhà thuê, phòng trọ một lần vì công việc. Chuyển chỗ liên tục như vậy có cần cúng nhập trạch, có nên lập bàn thờ, và liệu có sợ bị “bề trên quở phạt” vì dịch chuyển không gian thờ cúng thường xuyên?
Sống chung với... quả xấu
Phật pháp và cuộc sốngKhông ai thích nhận về những điều bất như ý trong cuộc đời. Khi bệnh tật xuất hiện, công việc đổ vỡ, tình cảm rạn nứt hay gặp những nghịch cảnh ngoài mong muốn, chúng ta thường tự hỏi: "Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình?".
Không làm việc xấu vẫn bị nghi oan, do đâu?
Phật pháp và cuộc sốngCó lẽ một trong những cảm giác khó chịu nhất của con người là bị hiểu lầm.
Mỗi ngày trôi qua, thấy lòng bình yên là đủ
Phật pháp và cuộc sốngKhi cuộc sống dần trở thành những màn trình diễn. Khi mạng xã hội và truyền thông khiến cuộc sống dần trở thành một "sân khấu của sự khoe khoang", mong em nhớ hãy tỉnh thức và có một cuộc sống thật sự cho riêng mình.














