Phật Giáo

Dòng đời oan trái

Thứ năm, 08/06/2017 | 23:43

Nguyên nhân chính đưa con người vào vòng tội lỗi, làm khổ đau cho nhau là do không tin sâu nhân quả, vì biết mà cố phạm, và bị nghiệp thức che đậy. Ý thức được khổ đau do sự giết hại gây ra, mỗi người chúng ta giữ giới không giết người và hạn chế tối đa các loài vật từ nhỏ đến lớn.

Cuộc sống này sẽ không còn giá trị khi con người không có tình cảm với nhau. Tình cảm con người được biểu hiện qua tâm lý, cảm xúc buồn vui, thương ghét, giận hờn, lo lắng, sợ hãi, ganh tị, tật đố và tham muốn; hay nói ngắn gọn là bị phiền não tham-sân-si chi phối, sai sử khiến con người không làm chủ được bản thân nên hành động trong mê muội, vô minh, làm những điều xấu ác có hại cho người và vật.

Chúng ta sống trên đời để được chia sẻ, yêu thương và mở rộng tấm lòng nhân ái với mọi người. Chỉ có tình yêu thương chân chính mới giúp con người sống gần gũi và cảm thông, chia sẻ trên tinh thần đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau. Thế gian này không một ai sống mà không cần đến tình yêu thương, bởi nó là sợi dây vô hình mầu nhiệm kết nối làm con người được an vui, hạnh phúc; là phương thuốc tinh thần xoa dịu các nỗi đau bất hạnh để chúng ta vững vàng vượt qua những phiền muộn, khổ đau của cuộc đời.

Để được yêu thương, trong cuộc sống chúng ta phải biết chia sẻ, cảm thông, luôn thương yêu, giúp đỡ tất cả mọi người mà không phân biệt thân sơ, đó mới là tình cảm của người có tâm từ bi bao la, rộng lớn. Từ tình cảm đó chúng ta sẽ được nhiều người quý kính, tôn trọng và mến thương. Có một loại tình cảm mà nhân loại lúc nào cũng ca ngợi từ ngàn xưa cho đến nay là tình yêu nam nữ. Tình yêu lứa đôi luôn đóng vai trò thiết yếu quan trọng trong cuộc sống vì loài người sở dĩ tồn tại và phát triển là nhờ loại tình yêu mãnh liệt này.

Do muốn bảo vệ cho riêng mình trong sự ích kỷ nên mới phát sinh các thứ tình cảm như yêu ghét, buồn vui, thương giận và lo lắng. Tình ở đây nói chung gọi là tình người như tình cha mẹ, tình chồng vợ, tình anh em, tình bè bạn, tình làng nghĩa xóm, tình thương tình thân, tình yêu, tình nhân loại…, vì cái tình đó mà con người sinh ra luyến ái, mến thương, yêu thích và gắn bó với nhau nhiều hơn.

Tình cảm thật sự bao la không ngần mé phải được xuất phát từ tình yêu thương chân thật không vị kỷ. Ngoài quan hệ tình dục cả hai còn có trách nhiệm, bổn phận đối với con cái. Trong tình yêu cần có sự hy sinh, bao dung, độ lượng, tha thứ và thông cảm cho nhau.

Tình yêu nam nữ luôn mang tính chất ích kỷ của sự chấp ngã vì đam mê, say đắm thân này. Một khi giữa hai người không đáp ứng được nhu cầu thì tình cảm rạn nứt, vợ chồng dễ ly dị, ngoại tình và bạo hành vì tình cảm đó chỉ lợi dụng lẫn nhau mà không có tình yêu thương chân thật.

Ai cũng biết tình yêu đưa đến hôn nhân và hôn nhân là đầu mối của nhiều hệ lụy khổ đau, nên mới nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề”. Khi mới yêu ai cũng cố gắng che dấu khiếm khuyết của mình để được người tình yêu mến, khi đã lấy nhau rồi thói quen xấu mới lòi ra, nhà Phật gọi là tập khí. Tập khí tức những thói quen từ những suy nghĩ dẫn tới hành động, được huân tập lặp đi lặp lại nhiều lần.

Bởi huân tập lâu ngày nên nó có sức mạnh chi phối, sai sử chúng ta; dù biết đó là tác hại, như người đam mê sắc dục, ham của lạ, nó vẫn có thể làm tan vỡ hạnh phúc gia đình của mình hoặc người khác, nhất là những người giàu sang, có địa vị trong xã hội.

Từ vô thủy kiếp chúng ta đã sống trong lầm lạc vô minh nên huân tập rất nhiều thói quen xấu như tham lam, nóng giận, si mê. Nhiều người biết được tác hại của nó nhưng không đủ khả năng vượt qua, đành cam chịu chết trong biển sâu tội lỗi. Thật ra, tình yêu thương giữa hai người phát sinh từ tham ái mà ra bởi sự khoái lạc của chính mình. Chúng ta chỉ yêu thương người nào đem lại hạnh phúc cho mình và sẽ oán hận những ai mang đến đau khổ cho ta.

Luận bàn về tình yêu?

Muốn biết được sự thật của tình yêu như thế nào, chúng ta cùng nghe một cặp tình nhân luận bàn như sau: 

“Một ông vua trong lúc cao hứng mới hỏi hoàng hậu: “Chẳng hay ái khanh yêu ai nhất trên đời?”. “Tiện thiếp yêu bệ hạ nhất chứ còn ai”. Vua hỏi tiếp: “Tại sao ái khanh yêu trẫm?”. “Vì bệ hạ đã ban cho thiếp hạnh phúc. Vậy bệ hạ có yêu thần thiếp không?”. “Trẫm yêu ái khanh nhất trên đời”. “Bệ hạ nói thiệt không?”. “Trẫm nói thiệt mà, ái khanh không tin sao?”.

“Bệ hạ nói vậy chứ làm sao chắc được. Bệ hạ cho phép thần thiếp nói khác đi được không?”. “Được, ái khanh cứ nói!”. “Muôn tâu hoàng thượng, thiếp chỉ thương yêu thần thiếp mà thôi”. “Ái khanh nói nghe lạ quá!”.

Một sự thật không thể ngờ và quá phũ phàng ít ai nghĩ tới, chỉ vì bảo vệ tình yêu cho riêng mình mà thế gian này xảy ra nhiều án mạng làm đau lòng nhân thế.

Ngày xưa, một ông vua có cả hàng khối cung phi mỹ nữ để hưởng thụ cảm giác khoái lạc. Trên đời này không gì yêu thương và tha thiết bằng tình ái, chỉ một mình nó đã làm điên đảo cả thế giới loài người. Nếu ai dan díu với thê thiếp của vua sẽ mất mạng dễ dàng và bị chém đầu trong tích tắc, vì đã chạm đến bản ngã của vua, vua là trên hết, những gì của vua không ai được quyền chiếm hữu.

Thật ra, trong tình yêu nam nữ nếu muốn được hạnh phúc chúng ta phải cho đi để được nhận lại sự yêu thương trìu mến. Đó là sự trao đổi có nghệ thuật giữa hai người, bằng không thì đường ai nấy đi vì không đáp ứng được nhu cầu cho nhau. Sự thật là như thế!

Chính vì vậy, tình yêu lứa đôi luôn mang tính chất ích kỷ, hẹp hòi, do muốn hưởng thụ khoái lạc cho riêng mình. Chính sự đam mê hưởng thụ đó thôi thúc con người tìm đến nhau, nhưng ít ai được hạnh phúc trọn vẹn.

Trong thực tế cuộc sống chúng ta hay thấy nhiều cặp vợ chồng gây gổ, đánh đập nhau vì ngoại tình, vì bất đồng quan điểm cuối cùng ly dị để chịu cảnh tan nhà nát cửa. Trong tình yêu nếu thiếu tình thương chân thật thì con người dễ dàng bỏ nhau vì không có sự cảm thông và tha thứ.

Thói quen của người nam nặng về ham muốn nên thích chiếm đoạt, sở hữu nhiều người. Phái đẹp sống thiên về tình cảm nên đa số yêu bằng tai. Ai nhỏ nhẹ, tâng bốc, khen ngợi ngọt ngào thì dễ thu phục trái tim đàn bà. Vì thế dân gian thường nói “đẹp trai không bằng chai mặt” là như vậy. Người nam dù xấu trai đến cỡ nào nhưng cứ theo đuổi riết cũng làm xiêu lòng người đẹp.

Bản ngã thúc đẩy con người tìm đến nhau

Trở lại câu chuyện vua và hoàng hậu luận bàn về tình yêu. Hoàng hậu đã nói thật lòng mình: “Thật ra, thiếp chỉ yêu thương thần thiếp, vì thương yêu mình nên muốn bệ hạ ban cho hạnh phúc mà thôi. Bệ hạ biết không, muốn cho thân này có được hạnh phúc nên thiếp phải yêu thương bệ hạ. Có vậy bệ hạ mới thương yêu lại thần thiếp và tạo ra tình thương, để thần thiếp được hạnh phúc”. Nhà vua nghe qua mới biết được sự thật của tình yêu là gì?

Tình yêu vốn không xấu xa, tội lỗi, nếu chúng ta biết chia sẻ hài hòa, phù hợp với tâm tư, nguyện vọng của nhau thì tình yêu sẽ là nền tảng đạo đức đóng góp lợi ích thiết thực trong công cuộc phát triển, duy trì giống nòi nhân loại. Ngược lại, vì muốn bảo vệ tình yêu trong sự ích kỷ cá nhân mà không có tình thương yêu chân thật thì con người không rộng lượng, bao dung, tha thứ và thông cảm cho nhau, dẫn đến gia đình nhà tan cửa nát vì sự ghen tuông vô cớ mà thành ra oán hận, thù hằn.

Có một nỗi đau ghê gớm hành hạ con người làm cõi lòng tan nát, trái tim từ từ rỉ máu như những mũi kim chích vào da thịt chính là tình yêu đơn phương, tức yêu người mà người không yêu lại. Tình yêu này làm con người chết dần trong đau khổ và sẽ khô khan, héo sầu thê thảm vì cảm xúc con tim không được hồi đáp lại. Những người này như điên cuồng, si dại giống như kẻ mất hồn.

Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia bỗng dại khờ.
(Hàn Mạc Tử)

Không gì đau khổ cho bằng khi thầm thương trộm nhớ mà không được người đáp lại, đến nỗi trở thành căn bệnh tương tư ăn không ngon, ngủ không yên giấc; và khổ đau nhất có lẽ là đời sống các nàng cung phi mỹ nữ thời xa xưa.

Một ông vua có hàng trăm phi tần khao khát, mong chờ được ngài ban cho ân sủng. Nếu ai diễm phúc lọt vào mắt xanh của vua thì lòng kiêu hãnh dâng trào, rồi sinh ra lòng tham lam, ích kỷ, muốn hưởng cho riêng mình. Đó chính là nguyên nhân gây thù, chuốc oán làm khổ đau cho nhau giữa các cung tần mỹ nữ ngày xưa.

Vì lòng tham cho riêng mình mà con người giết hại lẫn nhau

Một hoàng hậu vì ghen ghét, đố kỵ một ái phi được nhà vua yêu thích nên cố tình tìm cách hãm hại. Bà ta thường khen ngợi sắc đẹp nghiêng thành đổ nước của ái phi với thân hình gợi cảm đầy quyến rũ. Một hôm, hoàng hậu đến thăm nàng ái phi và nói: “Chị nói em nghe nè, cái mũi em quá đẹp nên lúc nào cũng quyến rũ nhiều người, làm các quan trong triều mỗi khi nhìn thấy lại xao xuyến trong lòng, vì thế mỗi khi hầu vua em nên lấy khăn che mũi lại”.

Ái phi nghe nói có lý nên làm theo lời hoàng hậu, không ngờ bị trúng kế độc mà không biết. Vua lấy làm lạ nên mới hỏi hoàng hậu: “Ái phi của trẫm sao lúc nào cũng lấy khăn che mũi lại vậy?”. Sau nhiều lần gạn hỏi, hoàng hậu mới trả lời: “Bệ hạ không biết đó sao, ái phi chê bệ hạ hôi nên mới lấy khăn che mũi lại đó!”. Câu trả lời đụng đến “chỗ ngứa” của nhà vua, cái mũi của ái phi được đem đi triển lãm liền lập tức và sau đó bị lưu đày biệt xứ vì cái tội dám khi dễ nhà vua.

Tâm ganh ghét và tật đố của con người thật đáng sợ, họ vì quyền lợi riêng của mình mà đành lòng sát hại kẻ tình địch khi có điều kiện trong tay. Quan niệm chồng chúa vợ tôi từ cái thấy sai lầm của các ông vua thời phong kiến dựa vào học thuyết có một đấng thần linh thượng đế ban phước, giáng họa.

Vua đại diện cho tầng lớp đó nên thời phong kiến quân chủ vua là trên hết, vua là thiên tử thay trời trị vì thiên hạ, nên vua muốn phong quan tiến chức cho ai thì phong, muốn giết ai thì giết. Ai được lòng vua thì hưởng vinh hoa phú quý cả gia tộc, bằng ngược lại sẽ chịu họa đau khổ, thê thảm không thể lường.
 
Xưa nay đàn ông hai ba vợ là chuyện bình thường, nhưng một phụ nữ có hai chồng ở chung một nhà vậy mới lạ chứ; nghe qua ai cũng tưởng chuyện bịa đặt nhưng đây là sự thật. Cô ta là vợ của một sĩ quan chế độ cũ. Sau ngày nước ta hoàn toàn thống nhất, người chồng bị mất tích và hai người hoàn toàn mất liên lạc. Thời gian thấm thoắt trôi qua hơn 5 năm, người vợ nghĩ chồng đã chết nên tái giá. Đùng một cái ông chồng trở về, hỏi ra mới biết trong thời cuộc chiến ông bị quân giải phóng bắt rồi cho đi cải tạo, nay mới được tha về.

Thật khó xử trước hoàn cảnh éo le, cô vợ không phải kẻ bạc tình nhưng tưởng chồng chết mà đành bước thêm bước nữa. Trước hoàn cảnh đó họ đành chấp nhận cùng chung sống với nhau. Hai người đàn ông chấp nhận vợ chung xưa nay hiếm thấy, chúng ta chỉ nghe “trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên chỉ một chồng”, vậy mà cặp tình tay ba này sống bên nhau rất hòa thuận, hạnh phúc.

Có người thắc mắc mới hỏi: “Vậy chị sắp xếp thế nào trong việc chăn gối với chồng?”. Cô nói rất hồn nhiên: “Chúng tôi ba người đều có phòng riêng, đêm nào muốn ngủ với ai tôi chỉ việc thảy chiếc gối vào phòng người đó”. Quả thật là hy hữu và và đáng khâm phục cuộc tình tay ba có một không hay trong lịch sử. Chuyện chồng chung là việc thường thấy, còn việc vợ chung là việc khó tin nhưng lại là có thật. Họ dám can đảm hy sinh để nhường nhịn lẫn nhau mà cùng sống chung với một người đàn bà. Đúng là câu chuyện hiếm có xưa nay.

Ai cũng bảo vệ bản ngã của mình, vì thương mình nên phải nhờ người khác trao tặng để mình được hạnh phúc. Trên đời này không có gì sâu đậm, mặn nồng, tha thiết yêu thương hơn tình ái; nhưng sự thật phũ phàng, chua chát, tình yêu thực chất là gì? Là một sự lợi dụng lẫn nhau cả thể xác lẫn tinh thần nhằm thỏa mãn khoái lạc của chính mình mà thôi.

Khi được thoải mái thì sinh ra yêu thích, quyến luyến, muốn giữ mãi không rời; ngược lại thì sinh thù hằn, ghét bỏ, tìm cách hãm hại nhau. Vậy mà hai người đàn ông trên vẫn vui vẻ cùng nhau chúng sống với một người phụ nữ.
 Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Hạnh phúc thật sự khi con người cùng thương yêu nhau

Một đôi bạn trẻ xứng đôi vừa lứa cùng “thề non hẹn biển” khi công ăn việc làm ổn định sẽ thành vợ, thành chồng sống mãi bên nhau. Cùng học chung lớp chín đến lớp mười hai, Hùng và Hồng quen nhau từ đó. Do không kiềm chế được bản thân, Hồng đã trao thân gởi phận cho Hùng nên dẫn đến có thai.

Đôi trẻ vì muốn tiến thân để tiếp tục việc học hành nên đành hủy hoại bào thai trong ngậm ngùi, đau xót. Hùng vào miền Nam để tiếp tục học đại học kinh tế, còn Hồng ra Đà Nẵng để học cao đẳng, ai cũng ráng cố gắng để tiếp tục duy trì việc học của mình. Nhưng Hùng đã bị sai lầm quá lớn vì kêu người tình phá thai, đây là một điều tối kỵ nhất đối với cuộc đời của phụ nữ khi phải chối bỏ trách nhiệm làm mẹ của mình. Tại sao Hùng không biết gìn giữ để Hồng vì một phút mềm lòng mà trao cái quý nhất đời mình trong khi còn đang ăn học. Người con gái ấy bất đắc dĩ đành hủy hoại cái mầm sống do hai người tạo ra trong thương tiếc, nghẹn ngào.

Phụ nữ lúc nào cũng yêu bằng tai nên bao nhiêu lời ngon, tiếng ngọt kèm theo những lời hứa hẹn trong tương lai tốt đẹp, nên Hồng đã trót trao thân quá sớm. Sau khi học ở Đà Nẵng Hồng đã phải lòng một chàng trai khác. Nàng đã thay lòng đổi dạ, đổi áo thay tình và bắt đầu ngoảnh mặt làm ngơ với người yêu cũ.

Trong một lần về thăm nhà, tình cờ Hùng thấy Hồng là người yêu cũ của mình dẫn một chàng trai về giới thiệu với gia đình cô ta. Hùng uất ức, nghẹn ngào lắm mà nói không nên lời, nhiều lần điện thoại cho Hồng để được giải bày tâm sự chuyện hai đứa đã hứa hẹn với nhau, nhưng Hồng một mực từ chối không cho liên lạc.

Một lần khác tại Tp.HCM, Hùng vô tình gặp Hồng cùng chàng trai ấy đón xe về Đà Nẵng, Hùng gặng hỏi mãi Hồng mới thú thật: “Tôi và anh bây giờ hãy coi nhau như bạn bè vì giữa chúng ta không còn tình nghĩa gì nữa”. Và Hồng mạnh dạn giới thiệu với Hùng: “Đây là chồng sắp cưới của tôi đã tốt nghiệp Đại học Kinh tế và đang làm việc tại Tp.HCM”.

Bị người yêu phụ bạc và công khai chuẩn bị lấy chồng, Hùng tiếc nuối về dĩ vãng quá khứ” “Phải chi mình để lại cái bào thai trong bụng Hồng thì bây giờ Hồng đã thuộc về mình”. Càng nghĩ nó càng bực tức và cau có, cuối cùng nó không còn tinh thần để học nữa và bắt đầu lao vào rượu chè be bét để giải sầu.

Thế rồi Hùng bỏ học về nhà suốt ngày làm ông thần lưu linh, sáng xỉn, chiều say, tối lai rai. Mới đầu gia đình còn khuyên can, sau họ bỏ mặc Hùng muốn làm gì thì làm. Trong cơn tuyệt vọng bị người yêu hất hủi, phụ bạc, Hùng nghĩ đó là mối tình đầu đẹp nhất trong đời nhưng người khác đã cướp mất và Hùng không bao giờ quên được.

Đau khổ, quằn quại, nhớ thương, tiếc nuối trong men say tình ái, nhớ lại trước kia hai đứa cùng nhau thề non hẹn biển sẽ sống đời với nhau, không gì có thể thay đổi được, mà giờ đây sự thật quá phũ phàng, Hồng đã có người yêu khác và chuẩn bị lấy chồng.

Điên cuồng, hoảng loạn, chơi vơi chới với theo men say tình ái, Hùng khởi lên ý niệm giết Hồng để bảo vệ tình yêu trong trắng, rồi sau đó Hùng sẽ tự sát để cùng chết theo người yêu. Nông nổi, dại khờ, điên cuồng rồi dẫn đến mù quáng, Hùng nghĩ sao thì liền làm vậy.

Sáng hôm đó, Hùng đón xe đến phòng trọ của Hồng đang ở. Sau khi giết Hồng, Hùng bèn tự sát; nhưng sự việc không thành, Hùng bị phát giác và được đưa đi bệnh viện cấp cứu. Hùng phải sống để trả một giá rất đắt về việc làm tội lỗi của mình với bản án tử hình trong nay mai.

Thật tội nghiệp và đáng tiếc cho chàng sinh viên đó. Cha mẹ cho ăn học đến ngần ấy mà không biết sáng suốt lựa chọn hướng đi tốt đẹp, cuối cùng vì tiếng sét ái tình mà trở thành kẻ giết người. Tình ái là con dao hai lưỡi, khi yêu nhau thì cái gì cũng đẹp, đến khi muốn mà không được thì con người ta đau khổ vô cùng, nhất là bị mất mát trong tình yêu.

Tuổi trẻ ngày hôm nay do đời sống tiện nghi vật chất phát triển quá nhanh và bị ảnh hưởng văn hóa phẩm đồi truỵ nên không kiềm chế được bản thân, dẫn đến trong giới sinh viên, học sinh rộ lên phong trào sống thử khi còn đang đi học. Tình trạng phá thai xảy ra như cơm bữa, phẩm chất, nhân cách đạo đức đã bị mai một do mạng lưới thông tin toàn cầu quá thông dụng chuyện sống thử, chuyện đổi vợ.

Các dịch dụ phim sex đã tác động không ít đến đời sống các em sinh viên, học sinh. Nhiều vụ án giết người dã man, nhiều chuyện hiếp dâm man rợ, rồi tình trạng cướp của giết người do nghiện ngập ma túy, bệnh sida lan tràn gây ảnh hưởng và lây lan cho nhiều người.

Chàng sinh viên đó được đầy đủ phước báo và nhân duyên tốt đẹp nên mới được cha mẹ nuôi cho ăn học đàng hoàng, tốn kém không biết là bao; thay vì cố gắng chăm chỉ học hành đến nơi tới chốn, khi thành tài có công danh sự nghiệp rồi mặc tình đuổi bướm bắt hoa kết duyên thành chồng vợ thì hạnh phúc vô cùng; đằng này lại yêu cuồng sống vội, để rồi phải chuốc họa vào thân với cơn ghen cuồng dại.

Thường mối tình đầu hay để lại dấu ấn khó phai, Hùng mê muội, cuồng si lao vào rượu chè be bét dẫn đến khủng hoảng tinh thần mà không làm chủ được bản thân, để rồi trở thành kẻ giết người man rợ. Cha mẹ Hùng phải tảo tần siêng năng, thức khuya dậy sớm nhọc nhằn để có tiền cho con mình ăn học đàng hoàng, hầu có chút công danh sự nghiệp để nuôi thân sau này.

Hồng thời gian đầu khi mới xa nhau để tiếp tục việc học hành vẫn một lòng chung thủy với Hùng, vẫn liên lạc qua lại bằng điện thoại để động viên nhau trên bước đường học tập, nhưng rồi thời gian cũng phôi phai, xa mặt cách lòng, Hồng được nhiều chàng trai khác ve vãn, tán tỉnh, gần gũi.

Nếu so sánh với Hùng thì người tình sau hơn hẳn về mọi mặt, đẹp trai, học thức, uyên bác, gia đình giàu có, lại hào hoa phong nhã, nên Hồng phải lòng người sau hơn mà cho Hùng một đá thật đích đáng. Nếu Hùng là người có ý chí cao, có lòng độ lượng bao dung và có sự hiểu biết chân chính, thay vì hận người yêu thì anh phải cố gắng học giỏi hơn để sau này được thành đạt.

Có tiền, có tài, có địa vị thì chuyện tình yêu lứa đôi để đi đến hôn nhân đâu có chuyện gì khó. Chim trời cá nước ai bắt được nấy hưởng, có gì đâu mà phải bận lòng, cha mẹ mất đi không thể tìm lại, còn mất người tình thì tìm người khác.

Chuyện tình ái, chuyện yêu thương chẳng qua chỉ là sự lợi dụng lẫn nhau qua xác thịt mà thôi, ít ai dám quả quyết mình có tình yêu thương chân thật, ngoại trừ duyên nợ quá khứ; nhưng Hùng vì suy nghĩ quá nông cạn nên phải trả bằng cái giá rất đắt cho cuộc đời với bản án tử hình.

Cũng may cho Hùng, trong khi chờ đợi thi hành án, anh vẫn có đủ thời gian để ngồi suy ngẫm những hành động ngu ngơ, mù mờ và sự ngông cuồng của mình vì yêu không được mà sinh ra thù ghét. Tình yêu như thế không phải là tình yêu thương chân thật, chẳng qua chỉ là sự tham lam, ích kỷ của riêng mình với quan niệm thà ăn không được thì phá cho hôi. Có duyên mà không có nợ thì đường ai nấy đi, luyến tiếc mà chi chút ấy để rồi phải chịu ngồi tù và chuẩn bị chờ chết với tiếng đời bêu rếu, thật là hổ thẹn làm sao cho chàng sinh viên thời hiện đại. 

Không tin nhân quả

Nguyên nhân chính đưa con người vào vòng tội lỗi, làm khổ đau cho nhau là do không tin sâu nhân quả, vì biết mà cố phạm, và bị nghiệp thức che đậy. Ý thức được khổ đau do sự giết hại gây ra, mỗi người chúng ta giữ giới không giết người và hạn chế tối đa các loài vật từ nhỏ đến lớn.

Làm bậc cha mẹ chúng ta phải giáo dục cho con em mình từ lúc ấu thơ, khi thấy chúng tự tay giết hại những con vật nhỏ như bướm, kiến, ong, do vô tình hay cố ý. Cha mẹ phải tìm cách ngăn cản, la rầy, nói rõ cho chúng biết sự tác hại của nó, nếu không lớn lên các em có thể mạnh tay hơn giết những con vật lớn, và cuối cùng có thể giết người khi không làm chủ được bản thân.

Nếu chúng ta ai cũng y theo lời Phật dạy, giữ gìn giới không giết hại thì thế giới này không có chiến tranh, binh đao, sóng thần, động đất, không sợ khủng bố trả thù, không bị bệnh tật, chết yểu, và mọi người sẽ sống an vui, hạnh phúc.

Càng suy đi nghĩ lại ta càng thương Hùng hơn. Mối tình đầu với Hùng đẹp làm sao khi nhớ lại hình ảnh thân yêu nhất lúc chung chăn xẻ gối, bây giờ đã mất tất cả. “Thôi là hết em đi đường em, tình đôi mình chỉ bấy nhiêu thôi, vì sao trời đành bắt duyên em để cho tim mình lỡ làng…”, nghe câu hát này càng thêm não nuột trong lòng.

Hùng giờ đây đã biết ăn năn hối lỗi nên đã phát nguyện ăn chay trường để cầu nguyện cho Hồng mau được siêu sinh, thoát hoá, không oán hận mà mở dây oan trái, sẵn lòng rộng lượng thứ tha cho sự lỡ dại của Hùng. Hùng đã thật sự ăn năn và hối cải, đó cũng là một nhân duyên tốt, biết sám hối lỗi lầm, nhận ra khiếm khuyết và sai xót của mình. Tự lương tâm thành khẩn sám hối, ăn năn, sau này nếu được đưa ra pháp trường để trảm, anh chắc chắn cũng được thanh thản ra đi mà không oán giận một ai bởi mình làm thì mình phải chịu.

Trong lúc cận kề với cái chết, nếu người đó biết hướng tâm mạnh mẽ về nẻo thiện và luôn an trú trong chánh niệm tỉnh giác thì cũng chuyển được nghiệp xấu một phần nào. Nhờ vậy, khi bị giết chết không khởi tâm oán giận, thù hằn dù có bị trả quả về sự giết hại của mình, đến một lúc nào đó quả xấu đã hết thì sẽ được tái sinh chỗ tốt đẹp để tiếp tục làm lại cuộc đời.

Trong nhà Phật có nói về tích lũy nghiệp và cận tử nghiệp. Tích lũy nghiệp là nghiệp đã huân tập nhiều đời nhiều kiếp cho đến ngày hôm nay. Cận tử nghiệp là nghiệp mới tạo tác lúc gần chết. Hai nghiệp này sẽ chi phối, ảnh hưởng lẫn nhau mà quyết định đưa người chết đến cõi lành hay cõi dữ. Nghiệp của chàng sinh viên mê muội đó là giết hại người tình, trước mắt sẽ chịu án tử hình trong nay mai và nhiều kiếp về sau có thể bị quả báo chết yểu.

Nhưng trong thời gian chờ xử án, chàng sinh viên đó biết ăn năn hối cải nhờ chí tâm hướng thượng mạnh mẽ nên có thể thay đổi nghiệp nhân xấu ác của mình nhờ biết hối cải. Vì thế, thời điểm lúc gần chết rất quan trọng và cần thiết, mặc dù chúng ta làm lành suốt cuộc đời nhưng khi sắp chết chúng ta tức tối, khởi tâm phiền não, sân hận thì sẽ bị tái sinh vào chỗ dữ.

Một chút tâm tình cùng pháp lữ gần xa khi mọi người đang sống trong dòng đời nghiệt ngã với bao điều họa phúc. Người được hạnh phúc thì ít mà kẻ khổ đau quá nhiều, đa số chúng ta đều sống trong vòng lẩn quẩn tình và tiền nên dễ dẫn đến tù tội. Hãy cùng chúng tôi suy ngẫm để vượt qua cạm bẫy cuộc đời. Đôi lời tâm sự chân thành mong được kết duyên sâu cùng với tất cả để mọi người cùng nhau học hỏi và chia sẻ những nỗi khổ, niềm đau.

Thích Đạt Ma Phổ Giác
Thích Đạt Ma Phổ Giác
BÌNH LUẬN
Tháng năm




Tháng
Ngày
Giờ
Tự điển Phật học được sắp xếp theo thứ tự từ A đến Z
A B C D E F G H I J K L M N O P Q R S T U V W X Y Z