Gặp chỉ trích, nói xấu, làm sao để vượt qua?
Khi người khác chỉ trích ta, họ nói điều gì?
Hãy đem những lời ấy ra quán chiếu để thấy được sự thật.
Thường thì ta chỉ phản ứng theo những gì mình giả định ngay lập tức về lời chỉ trích đó. Vậy ta đang giả định điều gì?

Ví dụ, giả sử họ nói tôi rằng:
“Ông già Bua đầu trọc lốc”.
Vậy tôi có đúng là đầu trọc không? Tôi phải tự nhìn kỹ lại mình. Nếu thực sự đúng là tôi trọc đầu, thì tôi phải thừa nhận rằng họ nói đúng. Lời ấy là sự thật.
Một khi ta biết chấp nhận điều đúng, điều thật, thì mọi vấn đề đều kết thúc.
Đây chính là cách để sửa lại cuộc đời mình - bằng cách sửa lại tâm mình.
Nếu người khác nói điều tốt về ta - tâm ta phản ứng thế nào?
Nếu họ nói điều xấu - tâm phản ứng ra sao?
Ngay khi họ nói xong, hơi thở mang theo lời nói ấy đã tan biến.
Họ khen - hơi thở đó cũng đã đi qua.
Họ chê - hơi thở ấy cũng không còn.
Nhưng cái hơi thở tạo nên suy nghĩ trong tâm ta thì chưa mất.
Chính sự bám chấp và giả định của ta giữ chặt nó lại, rồi thiêu đốt ta ngay tại chỗ ấy bằng những suy nghĩ âm ỉ không ngừng.
Rồi ta lại nói rằng người này không tốt, người kia không ra gì. Nhưng ta không chịu nhìn lại cái tâm đang bị thiêu đốt của mình - không tự hỏi chính những hành động của ta:”Liệu điều đó có tốt không?”
Chính điểm này ta thường không chịu sửa nên mới sinh ra chỉ trích người này, công kích chuyện kia
Và tự khiến mình rối tung rối mù.
Nhưng nếu sửa được ngay điểm này thì ta có thể sống ở bất cứ nơi đâu.
Bề ngoài, khi giao tiếp, có thể nhẹ nhàng hay nghiêm khắc tùy tình huống. Nhưng trong tâm, ta không dính mắc vào chính mình
Không dính vào vấn đề người khác gửi đến,
Không dính vào người kia hay lời nói của họ.
Không dính vào bất cứ điều gì.
Chỉ khi đó mới thật sự gọi là đang hành Pháp.
Đó là cách sửa cuộc đời bằng cách tu sửa từ trong tâm.
Nếu ta cứ mãi cố sửa người ngoài, chỉnh sửa người này, tránh né người kia, vậy ta sẽ chạy đi đâu?
Tránh người này thì đụng người khác.
Tránh người kia thì lại gặp người này.
Nếu tránh hết tất cả, thì cuối cùng ta cũng đụng chính mình - vì chính ta cũng là một con người.
Hành Pháp là phải suy nghĩ theo cách ấy, phải bao trùm mọi thứ.
Đức Phật không dạy người đệ tử sống trong ngu si đâu.
Không phải như lúc Tôn giả Ānanda xin Ngài rời thành để tránh bị mắng chửi, Đức Phật từ chối ngay đó sao?
Ngài bảo:
“Dù ta đi đâu, người đời cũng có cái miệng như nhau. Họ có thể chửi bới giống nhau.”
Đó mới là cách phải suy nghĩ nếu thật sự muốn gìn giữ cuộc sống đúng đắn.
___
Dịch từ bản dịch tiếng Anh của Ṭhānissaro Bhikkhu
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Người sắp mất không chỉ đau thân, mà còn “vật lộn” với chính tâm mình
Phật giáo thường thứcTheo Phật giáo Nguyên Thủy, giây phút cận tử là thời khắc cực kỳ nhạy cảm. Với người phàm phu chưa đắc Thánh quả, tâm lúc đó rất yếu, rất dễ hoảng loạn, rất dễ bị kéo đi bởi tham, sân, sợ hãi và tiếc nuối.
Mười nhóm “tứ pháp” trong kinh điển Phật giáo
Phật giáo thường thứcMười nhóm “tứ pháp” là những viên ngọc sáng trong kho tàng giáo pháp của đức Thế Tôn, soi chiếu từng bước tu tập của người học đạo.
Nét nhân văn trong đời sống Đức Phật
Phật giáo thường thứcHãy đem Đức Phật vào trong thế giới này bằng cách áp dụng lời dạy của Ngài vào trong cuộc sống hàng ngày của mỗi chúng ta để làm lắng dịu bớt nỗi đau của kiếp người. Khi đức hạnh và trí tuệ của Phật được hiện thực hóa bằng hành động của con người, cuộc đời sẽ trở nên an bình và hạnh phúc.
Tâm hạnh người tu
Phật giáo thường thứcCố gắng tu được tâm thương người và hành động cứu đời, chắc chắn được Phật hộ niệm về cõi Phật.
Xem thêm














