Gặp pháp là điều vi diệu trong cuộc đời
Không có giáo pháp, đời người như lang thang giữa biển lớn, trôi lăn trong luân hồi sinh tử. Vì vậy, gặp pháp là điều vi diệu trong cuộc đời.
Gặp đạo là ngay lập tức mình biết cách sống hạnh phúc với những gì mình đang có. Cuộc đời mong manh lắm hôm nay thầy trò còn nhìn thấy nhau, ngày mai thì không chắc...Chết không tự nó là xấu; đó là vô thường. Nhưng nếu mình ra đi trong vô minh, đi mà không hiểu gì thì quá lãng phí, bởi vì chưa kịp tu học gì cả.
Chúng ta đang có duyên gặp pháp, giáo pháp của Đức Thế Tôn - hơn hai ngàn sáu trăm năm truyền lại đó là một phước báu lớn. Nếu chỉ một lần sa đọa, mất giáo pháp thì thật đáng tiếc. Thử tưởng tượng những năm qua nhiều người đầm đìa khổ đau, không biết gì, cuộc đời cứ trôi lăn từ ngày này sang ngày khác. Đó còn là làm người; nếu làm súc sinh, ngạ quỷ, A-tu-la thì sẽ khó mà gặp được giáo pháp.
Không có giáo pháp, đời người như lang thang giữa biển lớn, trôi lăn trong luân hồi sinh tử. Vì vậy, gặp pháp là điều vi diệu trong cuộc đời.
Không ai ngoài mình có thể cứu mình, bố mẹ không cứu được, chồng vợ cũng không cứu nổi - vì pháp quá sâu và mình thì quá vô minh. Mình giống đứa trẻ chưa biết gì, nên cứ bám vào điều gì là khổ điều đó, dính mắc vào điều gì là khổ điều đó.
Ngay cả ôm con cũng có thể trở thành dính mắc; ôm bằng tâm dính mắc thì khổ liền. Hôm nay ôm con, mai con không nghe lời mình la mắng, trách phạt, phán xét, khiến con trầm cảm; yêu thương mà lại làm cho nhau như địa ngục, như tù đày vô minh mà mang danh yêu thương, hi sinh.
Nếu vô minh chi phối thì không còn là người tỉnh thức nữa; lúc đó bên trong bị “quỷ” sai khiến: chồng, vợ, con tất cả bị phiền não điều khiển.
Biết Phật pháp thì dễ, kiên trì tu mới khó

Phật dạy cao rộng, quỷ dù cao mấy trượng cũng không hơn được pháp. Trong cuộc sống, bố mẹ đánh con, con bị đau khổ, sân hận, bế tắc gia đình thường là nơi áp lực nhất. Dưới danh nghĩa tình thương, hiếu thảo, trách nhiệm, lo lắng, người ta khiến nhau mệt mỏi: không được chấp nhận, không được tôn trọng phải thế này, phải thế kia. Chúng ta cần tỉnh thức, nếu không đời sẽ không có giải thoát, không có lối thoát.
Nhiều khi người ta sống quá hời hợt, quá mệt mỏi; có những người thức dậy mà không muốn mở mắt, chỉ muốn ngủ mãi, muốn dừng cuộc chơi vì quá áp lực, quá bế tắc, đã hi sinh quá nhiều.
Vì vậy gặp đạo là phải tỉnh: biết sống hạnh phúc với những gì mình đang có, với công việc, sức khỏe, vợ chồng, cha mẹ - trân trọng trọn vẹn những nhân duyên đó và sống sâu sắc với từng khoảnh khắc hiện tại.
Yêu thương tất cả mọi người nhưng không dính mắc vào ai. Trân trọng, yêu thương vô điều kiện nhưng không dính mắc, và không để ai dính mắc vào mình. Không yếu đuối đến mức bắt buộc người khác phải dính mắc để mình sống; nếu con mình không muốn lập gia đình, muốn đi theo con đường của nó thì mình tôn trọng tiến trình đó, trao quyền cho con sống cuộc đời của nó.
Khi con cái lớn, mình phải dành thời gian cho bản thân, chịu trách nhiệm về nhân quả của mình, và dành thời gian tu tập. Trên đời không có gì quý bằng Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng. Không có gì đáng nương tựa hơn Phật bảo, Pháp bảo, Tăng bảo là điều vô cùng quý giá, nên phải hết lòng thành kính mà nương theo.
Dựa vào người hay vật thì có lúc bỏ rơi; chồng vợ, cha mẹ, con cái, người còn lo cho mình không nổi vì chính họ cũng đầy phiền não và tổn thương. Thầy cô, người dạy mình cũng đầy tổn thương, không ai lo nổi cho ai một cách hoàn hảo.
Gặp nhau trong đời thường, người ta chỉ kỳ vọng, đòi hỏi lẫn nhau rồi vai diễn đó nhạt dần, già, bệnh, chết, sau đó lại tái sinh, sống y hệt: ăn, ngủ, hôm nay ăn gì, chiều nay ăn gì, rồi cãi nhau vì ba câu chuyện: mua xe, mua nhà, ảo tưởng danh lợi, rồi tắc đường, hết đời.
Cuộc sống như vậy thật nhạt, không biết gì về ý nghĩa thực sự. Nếu không hiểu sự thật, khổ đau rình rập khắp nơi vì Đức Phật nói đời là bể khổ, nhưng chỉ khổ với người vô minh. Ai còn vô minh, người đó chắc chắn còn khổ.
Vô minh là không hiểu pháp, là không biết vô thường. Khi nhân duyên thay đổi anh thấy không yêu em nữa, hay em thấy không cần anh nữa đó là vô thường. Hãy biết ơn những ngày qua khi người ấy đã yêu thương mình, đã chăm sóc con, đã có trách nhiệm.
Nếu một khi nhân duyên không còn hội tụ đủ, người ấy cần đi tìm mối quan hệ mới thì hãy biết ơn và chấp nhận. Sau này, có thể làm bạn, cùng nhau trở về hạnh phúc tự thân.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Luyện tâm
Phật pháp và cuộc sốngGiữa nhịp sống hiện đại đầy vội vã, con người dành rất nhiều thời gian để chăm sóc những điều bên ngoài mình.
Một mùa Phật Đản nữa lại về…
Phật pháp và cuộc sốngMỗi năm, cứ đến mùa Phật Đản, lòng người con Phật lại có một cảm giác rất khó gọi thành tên. Không hẳn là sự háo hức như những ngày lễ hội ngoài đời, cũng không hoàn toàn là niềm xúc động, mà giống như một khoảng lặng rất nhẹ trong tâm - nơi ta tự nhiên muốn sống chậm lại, muốn bước nhẹ hơn, nói khẽ hơn và nhìn lại chính mình nhiều hơn.
Sống sâu giữa thời đại sống vội
Phật pháp và cuộc sốngTối ngày 26.05.2026, tôi quyết định dành trọn vẹn buổi tối để tham gia chương trình Reading Books Together đọc sách cùng nhau số 139. Do công việc bận nên không phải số nào của chương trình nào của chuỗi talk ý nghĩa này tôi đều có thể tham dự được. Nhưng tối qua, tôi phải tham dự bởi vì được nghe các chuyên gia, những doanh nhân thành đạt, có danh tiếng chia sẻ về chủ đề sống sâu mà những người trẻ tuổi đôi mươi như chúng tôi đang rất cần.
Hiểu lý duyên khởi - chìa khoá mở ra hạnh phúc "bây giờ và ở đây"
Phật pháp và cuộc sốngTrong nhịp sống hiện đại đầy hối hả, con người thường sống giữa hai dòng chảy: tiếc nuối quá khứ và lo lắng tương lai. Ta đi tìm hạnh phúc nơi người khác, nơi hoàn cảnh bên ngoài, nhưng rồi nhận ra tất cả đều mong manh và khó nắm giữ.
Xem thêm














