Kim Cang kinh diễn ngâm
Phật pháp đó: nhiệm mầu vô thượng/ Muôn kiếp sau tưởng dễ gặp khi!/ Nay con xưng tụng thọ trì/ Nguyện lòng tinh tấn nghĩ suy kinh này.

Một thuở nọ chợt hay Phật ngự
Xá Vệ Thành hội đủ chư tăng,
Nghìn hai năm chục thẳng hàng,
Bước theo gót Phật đàng hoàng thọ trai,
Vừa lúc ấy thấy Ngài về trụ,
Độ cơm xong, Phật ngự pháp tòa,
Tu Bồ Đề mới bước ra,
Áo chìa vai phải, quỳ và kính thưa,
Bạch Thế Tôn, từ xưa ước nguyện,
Lòng con mong có dịp tỏ bày
Trai lành gái thiện hôm nay
Phát tâm vô thượng ngày rày lắng nghe
Quả Chính giác hướng về tâm trụ,
Hàng phục tâm phủ dụ ra sao?
Thế Tôn, Ngài ngự ngôi cao,
Hãy cho con biết đường nào phải đi
Thế Tôn dạy: Vì con ta nói,
Tốt lành thảy, mong mỏi an tâm,
Chúng sanh thoát khỏi mê lầm,
Hoa tàn lại phục sinh mầm Như Lai,
Nay các con, ai ai phải nhớ,
Bao chúng sinh lớn nhỏ muôn loài,
Dù là sinh nở từ thai,
Dù là noãn thấp hình hài ra sao,
Không phân biệt Phật nào phân biệt,
Chúng sanh cùng sinh diệt như nhau,
Dù cho căn tướng loài nào,
Pháp kia vẫn mở nẻo vào Vô dư
Bởi Niết Bàn không từ đâu tới
Mà chúng sinh chẳng đến từ đâu,
Lấy chỉ mà đắc pháp mầu?
Vô thường chấp tướng ban đầu là sai,
Phật độ ai, mà ai diệt độ?
Khi tánh lành tự ngộ mà thôi,
Chúng sinh bốn tướng mắc rồi,
Ngã, nhân, thọ giả, một đời quẩn quanh,
Đừng vọng chấp mới thành Bồ tát,
Dựa tướng kia sao đạt chân tâm,
Muốn mau thoát khỏi mê lầm,
Tu sáu hạnh lớn chuyên cần trang nghiêm,
Hạnh tinh tấn đầu tiên: Bố thí
Không nương theo mùi vị, thanh âm,
Không nương hình sắc sáu trần,
Thì công đức ấy vô ngần xiết bao,
Tu Bồ Đề, làm sao tính nổi,
Do hư không thế giới mười phương?
Nếu chẳng theo tướng mà nương,
Bồ tát bố thí phước dường bao la,
Người có nghĩ tướng thân là Phật?
Tu Bồ Đề, ngươi thật nghĩ sao?
Tướng kia chẳng thật đâu nào,
Thế Tôn đã dạy làm sao quên lời,
Phật lại bảo: Trên đời đang sống,
Thân tướng kia hư vọng mà thôi,
Hiểu ra vô tướng rõ rồi,
Mới hay bản thể sáng ngời Như Lai,
Bạch Thế Tôn, có ai nghe được,
Mấy lời trên sau trước có tin?
Phật rằng: Chắc chắn sẽ tin,
Những ai giới hạnh trau mình bấy lâu
Ai vừa nghe mấy câu đã ngộ,
Nhân lành xưa quả trổ ngày sau,
Vì chăng phước huệ nhiệm mầu,
Từ vô lượng kiếp khấu đầu nghe kinh,
Ngươi phải biết chúng sinh như thế,
Lòng kính tin bén rễ xưa nay,
Năm trăm năm cuối sau này
Khi ta tịch diệt có ngày về nghe,
Phước như biển tràn trề vô lượng,
Vì người xem bốn tướng là không,
Pháp hay phi pháp cũng không,
Ví như bè đã qua sông cần gì?
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Vì sao Tăng Ni, Phật tử hay chúc "Phật sự viên thành"?
Phật giáo thường thứcTrong nhà Phật, mỗi công việc chung đều cần rất nhiều nhân duyên để thành tựu.
Dược Vương dạy gì giữa thời ai cũng muốn chữa lành?
Phật giáo thường thứcĐi hết câu chuyện về Dược Vương Bồ Tát, có lẽ bài học lớn nhất lại rất đời thường: muốn chữa lành thế giới, trước hết phải trở thành một “phương thuốc” cho chính mình. Bồ Tát không ở đâu xa, mà bắt đầu từ khả năng chuyển hóa nỗi đau, bản ngã và những bất an ngay trong cuộc sống mỗi ngày.
Suy niệm về cái chết để đạt được sự giác ngộ và giải thoát
Phật giáo thường thứcTrong Phật giáo Theravada, cái chết được xem là một phần tất yếu của vòng luân hồi sinh tử. Thay vì sợ hãi hay trốn tránh, người theo Phật giáo Theravada được khuyến khích suy niệm về cái chết để đạt được sự giác ngộ và giải thoát. Dưới đây là một số quan điểm chính:
Khi đạt được thành công và thịnh vượng thì điều gì xảy ra?
Phật giáo thường thứcKhi thành công và thịnh vượng đến, tâm lý hưng phấn, kiêu mạn sẽ phát sinh. Tâm không còn giữ được sự ổn định như cũ nữa.














