Lưới tình yêu và ghét

Yêu hay ghét chỉ là biểu hiện phù phiếm của "cái Ta” ảo tưởng. Người ta yêu một đối tượng nhưng thực ra chỉ yêu chính ý tưởng được hài lòng của "cái Ta”, và ngược lại. Khi "cái Ta” không được như ý thì yêu bỗng biến thành ghét. Yêu & ghét như con kỳ nhông đổi màu cho thích ứng với đối tượng...

Thực tình mà nói, người ta không yêu một đối tượng nào cả mà chỉ yêu ý tưởng của mình về đối tượng ấy. Ý tưởng này rất chủ quan vì trên thực tế nó không giống như đối tượng hiện thực chút nào, nên khi chợt phát hiện đối tượng ấy không giống như ý tưởng (vốn là ảo) của mình thì yêu thương liền biến thành chán ghét.

Không phải chỉ trong tình yêu mà trong mọi lãnh vực đời sống, hiếm khi ai thấy đúng đối tượng thật, vì đối tượng mà người ta biết được chỉ là hình ảnh phóng chiếu ý tưởng chủ quan của họ về đối tượng thật đó mà thôi.

Lưới tình yêu và ghét  1
Ảnh minh hoạ.

Thật ra các đối tượng ấy chỉ là tấm gương để họ soi thấy bộ mặt yêu-ghét của chính họ, nhưng vì họ không biết được điều đó nên chỉ quan tâm phê phán tấm gương tốt xấu ra sao thôi. Vì vậy lắm khi người ta thấy mặt mình xấu thì lại cho là tấm gương không trung thực, chứ không chịu nhận ra đó là mặt thật của chính mình! Dân gian có câu nói:“Khi yêu trái ấu cũng tròn, khi ghét bồ hòn cũng méo”, thật là chí lý!

Tình yêu không điều kiện sẽ chỉ là một ảo tưởng, trừ phi đã trút cạn khỏi trái tim cái tình “yêu-ghét” phù du ảo mộng, thì lập tức trái tim tự tràn đầy một tình yêu thương vốn tuôn trào bất tận. Đó mới chính là tình yêu không điều kiện - tình yêu rộng lớn vô bờ -  trong đó vắng bóng người cho và kẻ nhận. 

Tình yêu thương này vô hạn nên nó tràn ngập trái tim mỗi người, chứ không cần phải cố gắng rèn luyện để lấp đầy trái tim bé nhỏ của mình bằng một tình yêu hữu hạn. 

Còn cái tình yêu bị trói buộc trong phạm vi “yêu-ghét” thường tình thì đương nhiên phải có điều kiện, nếu không mà dại khờ yêu ai vô điều kiện thì… chết chắc!

Nói vậy không có nghĩa là phải trút bỏ mọi tình "yêu-ghét” đời thường, vì qua cái tình "yêu-ghét” đó mỗi người mới thấy ra được chính mình trong quan hệ với những người khác, với cuộc sống. Cái tình “yêu-ghét” chính là tấm gương để soi thấy mặt thật của mình. 

Điều quan trọng là có thấy ra cái yêu, cái ghét trong lòng mình không. Chỉ thấy thôi, đừng cố gắng giải thích hay phê phán gì cả.

Thật ra rất cần thấu hiểu và cảm thông với cái gọi là tình "yêu-ghét” này, hơn là muốn tìm ra điều kiện hoàn hảo cho một tình yêu lý tưởng. Đã có điều kiện thì làm sao mà hoàn hảo được, có phải không? 

Ai chưa hiểu được tình yêu, dù hữu hạn hay vô hạn, hữu ngã hay vô ngã, thì vẫn còn bị chúng trói buộc, không thể nào thoát khỏi được lưới tình...

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Nhà sư có được giữ tiền và vàng bạc không?

Phật giáo thường thức 10:14 04/06/2026

Đức Phật tuyên bố rõ ràng: Các Sa-môn Thích tử không được phép dùng vàng bạc. Không được giữ vàng bạc. Không được nhận vàng bạc. Các vị ấy đã từ bỏ châu báu và vàng bạc, đã ly khai vàng và bạc.

Người chết có biết ngày giỗ để về nhà không?

Phật giáo thường thức 09:06 04/06/2026

Theo giáo lý Đức Phật, khi một người chết thì dòng tâm thức tái sinh gần như ngay lập tức theo nghiệp của họ.

Ba tháng An cư - Quay về thúc liễm thân tâm

Phật giáo thường thức 08:19 04/06/2026

Tăng đoàn trang nghiêm không chỉ do hình thức bên ngoài, mà do từng vị biết quay về tự sửa mình, sống đúng thanh quy, giữ tâm khiêm hạ và lấy giáo pháp làm nơi nương tựa.

Dược Vương Bồ tát là ai?

Phật giáo thường thức 07:50 04/06/2026

Con người hôm nay chữa được nhiều thân bệnh, nhưng những bất an trong tâm dường như không ít đi. Vì thế, hình tượng Dược Vương Bồ Tát trở nên đặc biệt gần gũi: “Dược” là thuốc, “Vương” là vua; nhưng thuốc trong Phật giáo không chỉ chữa thân, mà còn chữa tâm.

Xem thêm