Người tu nếu còn tranh luận hơn thua giữa hai thừa thì vẫn còn đứng ngoài cửa
Hỏi: Vậy vì sao trong kinh điển và trong lịch sử Phật giáo vẫn dùng danh xưng “Pháp Đại Thừa” và “Pháp Tiểu Thừa”?

Hiểu rõ hơn về kinh Đại thừa, kinh Nguyên thủy
Đáp:
Danh xưng ấy không phải để phân chia cao thấp của chân lý, mà để phương tiện nhiếp hóa căn cơ. Chúng sinh không đồng một tâm lượng, không đồng một sức chịu đựng, nên Phật mới tùy bệnh cho thuốc.
Với người còn sợ sinh tử, còn nặng tâm tự bảo hộ, thì pháp được trình bày theo hướng đoạn khổ cho riêng mình, đó gọi là pháp Tiểu Thừa. Với người tâm đã mở rộng, có khả năng ôm trọn khổ đau của nhiều người, thì pháp được trình bày theo hướng lợi tha song hành với tự độ, đó gọi là pháp Đại Thừa. Đại – Tiểu ở đây là ở người nghe, không phải ở pháp được nói.
Hỏi: Như vậy, pháp không đổi, chỉ là cách trình bày khác nhau?
Đáp:
Đúng vậy. Như nước vốn không mặn, không ngọt, nhưng vào bình muối thì thành mặn, vào bình đường thì thành ngọt. Pháp vốn là một, nhưng đi qua tâm thức khác nhau thì hiện ra thành sai biệt. Người còn chấp ngã nặng, nghe nói Bồ Tát đạo dễ sinh sợ hãi; người tâm đã rộng, nghe nói chỉ lo giải thoát cho riêng mình thì thấy chưa đủ. Phật không hề chia pháp thành hai bản chất khác nhau, mà chỉ tùy duyên mở ra hai cửa vào.
Hỏi: Có thể nói rằng Pháp Đại Thừa bao trùm Pháp Tiểu Thừa hay không?
Đáp:
Có thể nói như vậy, nếu hiểu đúng. Bao trùm không phải theo nghĩa phủ nhận hay vượt lên trên, mà theo nghĩa dung nhiếp. Đại Thừa không bỏ Tiểu Thừa, vì nếu không có sự đoạn trừ khổ đau nơi tự thân thì không thể nói đến việc độ người khác. Giới, định, tuệ nền tảng của mọi con đường đều được tôn trọng trong cả hai. Khác nhau chỉ là ở lời nguyện và độ mở của tâm.
Hỏi: Vậy người tu có nên tự xưng mình thuộc thừa nào không?
Đáp:
Nếu tự xưng để định hướng tu học thì không có lỗi, nhưng nếu tự xưng để phân biệt mình với người thì đã lệch đạo. Người thấu lý sẽ ít nói về danh xưng, mà nhiều quan tâm đến việc tâm mình có đang rộng ra hay không. Khi tâm đã đủ rộng, danh xưng tự rơi rụng. Khi tâm còn cần danh xưng để nương, thì danh xưng chỉ nên dùng như chiếc bè qua sông, không nên đội lên đầu mà đi.
Hỏi: Trong thực hành, làm sao để không kẹt vào “pháp” mà vẫn tu đúng?
Đáp:
Hãy nhớ rằng pháp là phương tiện, không phải cứu cánh. Pháp giống như ngón tay chỉ trăng; người khéo nhìn thì thấy trăng, người vụng thì chấp vào ngón tay. Tu đúng không phải là giữ chặt một hệ thống pháp, mà là dùng pháp để soi lại khổ đau, tham ái và vô minh nơi chính mình. Khi pháp giúp ta bớt khổ, bớt chấp, bớt loại trừ, thì đó là pháp đang được dùng đúng chỗ.
Hỏi: Cuối cùng, có thể kết luận thế nào cho trọn vẹn về Đại Thừa và Tiểu Thừa?
Đáp:
Có thể nói thế này: trong chân lý rốt ráo, không có Đại Thừa hay Tiểu Thừa; trong phương tiện giáo hóa, tạm lập Đại Thừa và Tiểu Thừa. Người tu nếu còn tranh luận hơn thua giữa hai thừa thì vẫn còn đứng ngoài cửa. Khi thật sự bước vào đạo, người ấy chỉ còn một việc: thấy rõ khổ, đoạn trừ khổ, và để cho trí tuệ cùng từ bi tự nhiên lớn lên. Lúc đó, đại hay tiểu không còn là vấn đề cần nói đến nữa.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Đi chùa có nên cầu cho mình… trúng số để trả nợ?
Phật giáo thường thứcTôi từng nghe một người than rất thật: “Con không tham đâu, con chỉ xin Phật cho trúng một tờ vé số để trả hết nợ thôi”. Nghe vừa buồn cười, vừa thương.
Tam thân Phật là gì? Giải mã pháp thân, báo thân, ứng hóa thân của Ngài
Phật giáo thường thứcTam thân Phật bao gồm: pháp thân, báo thân và ứng hóa thân. Đức Phật không chỉ hiện hữu trên thế gian qua nhục thân bằng xương thịt (ứng hóa thân) mà Ngài còn sở hữu pháp thân bất sinh bất diệt và báo thân vô lượng công đức. Đồng thời, Đức Phật khẳng định chúng sinh cũng có đầy đủ tam thân như Ngài.
Ý nghĩa Đại lễ Phật đản PL.2570: Từ bi - Trí tuệ - Đoàn kết - Trách nhiệm xã hội
Phật giáo thường thứcMùa Phật đản Phật lịch 2570 trở về trong niềm hoan hỷ của hàng triệu người con Phật trên khắp năm châu. Bài giảng Ý nghĩa Đại lễ Phật đản của Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm không chỉ nhấn mạnh giá trị thiêng liêng của ngày Đức Phật đản sinh, mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về từ bi, trí tuệ, đoàn kết và trách nhiệm xã hội - những nền tảng cần thiết để xây dựng một xã hội an lành, hòa bình và phát triển bền vững trong thời đại hôm nay.
Dẹp bỏ cái tôi, dễ không?
Phật giáo thường thứcCó người từng nói với tôi rằng: “Tu cả đời, thứ khó bỏ nhất vẫn là cái tôi”. Ngẫm lại thấy đúng.
Xem thêm














