Nhận định rõ ý căn và ý thức

Chúng ta thấy Ý căn nó biết một cách rõ ràng, nó hiện ra một cách rất là vô tư, tức là nó không có chủ đích mà nó tự hiện. Mà hiện không chủ đích là tự động nó hiện hiện hiện là nó không có chủ đích gì hết. Nó tự hiện hiện hiện hiện, nó tự mất, tự hiện, tự mất, tức là nó hiện rất là vô tư, vô tình mà không có sự tác động nào.

Còn bây giờ hiện có chủ đích là một là thương, hai là ghét, thì nó bắt đầu nó hiện theo cái chiều thương, hiện theo cái chiều ghét, hiện theo cái chiều đúng hoặc hiện theo cái chiều sai. Mình thấy nó đúng, mình nhận định nó đúng thì mình lôi hết tất cả ký ức đúng ra, mình thấy nó sai mình lôi hết ký ức sai ra. Mình thấy nó đủ là mình lôi hết ký ức đủ ra. Mình thấy nó thiếu là lôi hết ký ức thiếu ra.

Đôi lúc mình cũng thấy mình thiếu tiền, mình thiếu tình, mình thiếu đủ thứ đúng không? Thì vậy là lúc mà mình thiếu tiền, mình cảm giác là mình bị thiếu thốn rồi. Ăn cũng thiếu mà mặc cũng thiếu, gạo cũng thiếu rồi. Mình bị khó khăn trong cái sinh hoạt, trong cái giao tiếp đủ thứ. Mình lôi hết một nùi kiến thức về cái vụ thiếu tiền ra...

Rồi bây giờ mình thiếu tình cảm, rồi đi đâu không ai thương mình, không ai giúp đỡ mình, không ai lo lắng, rồi mình sống cô đơn, mình sống cô độc, mình sống mình mình. Mình đau không ai phụ, mình đói không ai cho ăn, rách không ai cho áo, lạnh lẽo không ai cho mùng mền, cứ mình lo một nùi ký ức thiếu thì cũng là cái ký ức của mình, nó liên quan tới cái vụ mà thiếu tiền, thiếu tình, thiếu gì đó thì nó lôi theo cái kiểu đó.

Nhận định rõ ý căn và ý thức  1
Ảnh minh họa. 

Như vậy là pháp trần nó hiện lên theo chiều gọi là có chủ đích hoặc là không chủ đích, hiểu không? Mình muốn phân biệt rõ hai cái này mới có thể công phu được.

Như vậy là có chủ đích thì đương nhiên là bắt đầu gây xáo trộn mình. Dù bất kỳ đó là chủ đích nào cũng gây bất an, gây xáo trộn hết, gây rối rắm là từ bắt đầu có chủ đích. Muốn chủ gì không biết nhưng mà có chủ đích là nó không còn vô tư nữa.

Vô tư là nó khởi một cách rất là bình thường, rất vô tư. Nó tự khởi, nó tự lặn, không có mang theo cái gì ở phía sau nó. Nó không có đòi hỏi là: Ê, mày tao hiện ra mà tao lại tốn tiền xe mấy chục đồng, bây giờ mày trả tao, tao mới đi. Không có, nó không có ý niệm nào hết trơn. Nó không có đòi hỏi mình cái gì hết trơn. Nó hiện là nó cứ hiện mà nó lặn là nó lặn. Nó hiện là nó hiện, nó lặn lặn một cách rất là vô tư, là tại do mình thấy ở đâu đó, mình nghe ở đâu đó, mình ngửi đâu đó, mình nếm ở đâu đó, mình xúc chạm ở đâu đó. Cho nên bây giờ ở đâu đó nó lang thang, nó hiện ra. Vậy thôi à!

Như vậy chúng ta đang hết sức là vô tư trong cái thấy, cái nghe, cái ngửi, cái nếm, cái xúc chạm của mình. Còn mình không vô tư là bắt đầu mình có chủ đích. Và có chủ đích là bắt đầu bất an.

Do đó, có chủ đích là có ý thức, có ý thức là bắt đầu có chủ đích. Như vậy là mọi cái thấy, cái nghe, cái ngửi, cái nếm, cái xúc chạm của mình mà có chủ đích, có nghĩa là có ý thức. Mà có ý thức dự vào là có sự bất an, dao động và bắt đầu có buồn thương, giận ghét, có phiền muộn, có gì gì gì gì đó một nùi ở phía sau đó nếu ý thức nó hoạt động.

Như vậy nói tu là mình không để cho ý thức hoạt động. Hiểu không? Mình là ai đó thì mình không biết, nhưng mà mình không muốn cho ý thức hoạt động.

Mình là ai thì mình không biết. Bây giờ mình vẫn chưa biết được để mình khẳng định mình. Tôi không muốn cho ý thức hoạt động nữa. Ở nơi lục căn tiếp xúc với lục trần mà không để cho ý thức hoạt động nữa thì đó được gọi là công phu.

Nhưng mà mình làm được hay không? Đó là một chuyện. Nếu như mình thấy đúng cái bộ mặt của thằng ý thức thì ý thức nó hiện ra là mình không có cho nó tiếp tục hoạt động.

Nhưng mà do lâu nay mình không biết ý thức là ai, ở đâu, nó ra sao, cho nên nó làm cái gì mình cũng không biết luôn. Nó hoạt động hay là nó không hoạt động mình cũng không biết. Có phải không?

Cho tới giờ phút này, ai khẳng định là tôi ngồi đây từng sát na một ý thức nó có mặt hoặc không có mặt là mình có biết không? Và không biết được thì coi như là tôi không có công phu được. Không có tu được, không có tu được vì cứ để cho ý thức nó hoạt động hoài trên căn trần. Vậy là mình không có tu.

Người tu là người sống bình thường, người sống bình thường là người không có để ý thức hoạt động ngay khi căn tiếp xúc với trần.

Trích Kinh Hoa Nghiêm 752.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Ý nghĩa Đại lễ Phật đản PL.2570: Từ bi - Trí tuệ - Đoàn kết - Trách nhiệm xã hội

Phật giáo thường thức 16:35 09/05/2026

Mùa Phật đản Phật lịch 2570 trở về trong niềm hoan hỷ của hàng triệu người con Phật trên khắp năm châu. Bài giảng Ý nghĩa Đại lễ Phật đản của Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm không chỉ nhấn mạnh giá trị thiêng liêng của ngày Đức Phật đản sinh, mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về từ bi, trí tuệ, đoàn kết và trách nhiệm xã hội - những nền tảng cần thiết để xây dựng một xã hội an lành, hòa bình và phát triển bền vững trong thời đại hôm nay.

Dẹp bỏ cái tôi, dễ không?

Phật giáo thường thức 15:48 09/05/2026

Có người từng nói với tôi rằng: “Tu cả đời, thứ khó bỏ nhất vẫn là cái tôi”. Ngẫm lại thấy đúng.

Còn mang phiền não theo, đến đâu cũng không hạnh phúc

Phật giáo thường thức 13:45 09/05/2026

Có một sự thật mà nhiều người trong chúng ta thường mắc phải khi gặp khổ đau, buồn chán, bực bội, ta thường nghĩ rằng chỉ cần thay đổi hoàn cảnh thì mọi chuyện sẽ tốt hơn. Ta đổi việc, đổi nơi ở, đổi bạn đời, thậm chí đổi cả quốc gia để sinh sống. Nhưng thật lạ, sau một thời gian, những cảm xúc tiêu cực cũ kỹ lại ùa về. Hóa ra, vấn đề không nằm ở bên ngoài, mà nằm ngay trong chính tâm thức của ta.

Luôn có điều không ổn và thói quen đổ lỗi cho người khác

Phật giáo thường thức 11:18 09/05/2026

Nhìn lỗi mình bước đột phá đầu tiên trên con đường giác ngộ. Tại sao chúng ta không nhìn thấy lỗi của chính mình? Bởi vì tâm ta bị che mờ bởi bức màng vô minh và ngã chấp. Ta có một cơ chế đã được lập trình sẵn, ưu tiên bảo vệ hình ảnh bản thân, phóng đại lỗi người, thu nhỏ lỗi mình. Đây là một trong những trói buộc lớn nhất cản trở sự tu tập.

Xem thêm