Pháp thân là Thường Tịch Quang
Pháp Thân xưa nay không một vật, vì vốn là vô vật. Mà đã là vô vật, thì làm sao nhiễm? Làm sao được? Làm sao mất?
Pháp Thân không sinh, không diệt, không đến, không đi. Nó không thể nắm bắt, không thể suy lường, không thể bị khái niệm hóa. Bởi vì nó không phải là cái gì “có”, cũng chẳng phải cái gì “không”, nó không nằm trong nhị nguyên để bị định danh. Pháp Thân là nền tảng vô hình mà mọi sắc tướng hiện khởi, nhưng tự nó thì rỗng rang, vô tướng, không một vật.
Kẻ phàm phu vì sống trong vọng thức nên cứ tưởng rằng mình có thể “chứng” được Pháp Thân. Nhưng Pháp Thân vốn chẳng phải là cảnh giới mà nghiệp thức có thể chạm tới.
Dù có tụng kinh ngàn quyển, ngồi thiền vạn ngày, nhưng nếu còn có ý niệm “mình” đang tu để đạt được “cái gì”, thì vẫn chỉ là bóng dáng của bản ngã đang rình mò trong hành động tu tập.
Tu tập như thế nào để có được Pháp thân?

Pháp Thân chẳng bao giờ bị ô nhiễm. Vì sao? Vì vọng thức vốn chẳng thể chạm tới nó. Giống như gió có thể làm khuấy mặt hồ, nhưng không bao giờ lay động được đáy sâu bất động. Vọng tưởng có thể xao động tâm trí ta, nhưng không thể lay chuyển được cái nền tảng nguyên sơ thanh tịnh vẫn luôn hiện diện nơi đó - cái ấy chính là Pháp Thân.
Thế nên các bậc Đại Giác gọi Pháp Thân là Thường Tịch Quang: Thường hằng – không biến đổi; Tịch diệt – vắng lặng mọi nhiễm ô; Quang minh – chiếu sáng không cần nguồn sáng từ ngoài. Đó là Tịnh Độ đích thực mà không phải cõi phương Đông hay phương Tây, mà là cõi hiện tiền, ngay đây trong từng sát-na tỉnh thức.
Tịnh Độ ấy không ở xa. Nó hiện diện trong hơi thở này, bước chân này, cái nhìn lặng lẽ không vướng mắc. Chỉ vì ta còn muốn đi tìm, nên mới lạc xa. Chỉ vì ta còn muốn “tu để thành”, nên chưa thể thấy được cái đã vốn sẵn thành.
Hễ khi nào tâm ta thôi tìm kiếm, thôi vọng động, thôi cố gắng “đạt được”, thì ánh sáng của Thường Tịch Quang sẽ tự soi rọi từ trong sâu thẳm. Cái ấy chẳng phải do học mà có, chẳng do thiền mà thành, chẳng do ai ban cho. Nó là “ta” khi không còn “ta”, là “tánh biết” thuần khiết không sinh diệt - cái biết mà ngay khi buông hết mọi cái biết, nó liền sáng soi.
Cho nên, Pháp Thân xưa nay không một vật, vì vốn là vô vật. Mà đã là vô vật, thì làm sao nhiễm? Làm sao được? Làm sao mất?
Pháp thân chưa từng rời xa, chưa từng gián đoạn. Cái ấy gọi là Như Lai Tạng, là Tự Tánh Thanh Tịnh, là Pháp Thân Diệu Hữu, là Tịch Quang Tịnh Độ trong chính giây phút này.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Những công năng khi trì niệm Chú Dược Sư
Kiến thứcBổn nguyện của Dược Sư Như Lai là trị tất cả trọng bệnh phiền não vềthân và tâm của chúng sinh, cứu độ chúng sinh ra khỏi sinh tử khổ đau.
Bài sám tụng ngày lễ Phật Đản
Kiến thứcMỗi khi quỳ trước Phật đài tụng bài sám Phật Đản, chúng ta thấy rõ lòng mình hơn, nhìn sâu cuộc đời mình hơn và quán chiếu về thân phận của mình nhiều hơn. Điều này có nghĩa, mỗi lần tụng sám Phật Đản là mỗi lần chúng ta nhìn lại quảng đường tu tập của mình.
Truyện cổ Phật giáo: Em bé cúng hoa
Kiến thứcLúc ấy, Phật ở gần thành Xá-vệ, trong vườn Kỳ thọ Cấp Cô Độc. Khi ấy Phật cùng với chư tỳ-kheo đắp y, ôm bát vào thành Xá-vệ hóa trai. Đến ngõ hẻm kia gặp một người phụ nữ ẵm đứa con nhỏ.
Tắm Phật có công đức như thế nào?
Kiến thứcLễ Mộc Dục (Tắm Phật) là một nghi lễ quan trọng không thể thiếu trong các chương trình chào đón Đại Lễ Phật đản hằng năm. Theo kinh quá khứ hiện tại nhân quả, nguồn gốc của lễ tắm Phật xuất phát từ sự kiện Đản sanh của Thái tử Tất-đạt-đa tại vườn Lâm-tỳ-ni.
Xem thêm














