Vì sao làm người thuận lợi cho việc tu tập hơn chư thiên?
Chỉ những chư thiên từng hoan hỷ lắng nghe Đức Phật hoặc các bậc A-la-hán trong những đời trước mới có khả năng tu tập và chứng ngộ.
Hỏi: Tại sao có quan điểm cho rằng thực hành Pháp khi làm người thì thuận lợi hơn là khi sinh lên cõi chư thiên (deva)? Điều này có đúng không, bạch Ajahn?

- Ngài Ajahn Suchart trả lời: Chư thiên có thể được ví như những người rất giàu có. Vì thọ hưởng hạnh phúc sung mãn, họ dễ rơi vào trạng thái an trú trong khoái lạc và trở nên lười biếng đối với việc tu tập. Ngược lại, phần lớn con người phải trải nghiệm khổ đau, nên họ có khuynh hướng tìm cách chấm dứt khổ đau ấy. Chính vì vậy, con người thường có động lực tìm cầu Pháp và hành thiền mạnh mẽ hơn.
Đức Phật là một ví dụ đặc biệt. Dù sinh ra trong địa vị một thái tử, Ngài vẫn thấy rõ bản chất khổ của đời sống. Tuy nhiên, không phải ai sống trong sung túc cũng có thể từ bỏ thế gian như Đức Phật, bởi phần lớn vẫn còn chấp trước vào hạnh phúc thế tục. Nhờ đã tích lũy ba-la-mật (pāramī) rất lớn trong nhiều đời, Đức Phật có khả năng nhận ra khổ đau ngay cả khi đang sống giữa những dục lạc của bậc quân vương. Ngài thấy rõ rằng dù sống bao lâu đi nữa, rốt cuộc vẫn phải đối diện với già, bệnh và chết.
Trong khi đó, ở cõi chư thiên, hiện tượng già hầu như không tồn tại. Phần lớn chư thiên khi mạng chung chỉ “biến mất” trong chớp mắt. Họ thọ hưởng các cảnh sắc, âm thanh, mùi hương và vị nếm vi tế của cõi trời, sống trong trạng thái hoan lạc lớn. Có thể so sánh họ với những triệu phú hay tỷ phú đang đắm mình trong sự hưởng thụ. Vì vậy, nhìn chung chư thiên ít có khuynh hướng hành thiền, trừ những vị có phước báu sâu dày và đã sớm phát khởi sự quan tâm mạnh mẽ đối với Pháp.
Chỉ những chư thiên từng hoan hỷ lắng nghe Đức Phật hoặc các bậc A-la-hán trong những đời trước mới có khả năng tu tập và chứng ngộ. Chẳng hạn, thân mẫu của Đức Phật, khi sinh lên cõi trời, đã chứng nhập lưu nhờ được chính Đức Phật đến giảng dạy. Nếu không có sự chỉ dạy ấy, rất có thể bà sẽ an trú trong các dục lạc của cõi trời mà không khởi tâm tìm cầu Pháp, bởi trong trạng thái đó hầu như không có khổ đau làm xáo trộn nội tâm.
Ở đời sống con người hiện nay cũng vậy. Nhiều người tìm đến chùa, đến với thiền tập vì cảm nhận rõ sự bất mãn hay khổ đau trong cuộc sống. Chẳng hạn, khi được chẩn đoán mắc bệnh hiểm nghèo, họ bắt đầu thấy rõ bản chất mong manh của thân phận và ý thức rằng nếu muốn chấm dứt khổ đau, cần phải thực hành Pháp.
Do đó, những ai đang trải nghiệm nhiều hạnh phúc thế gian thường ít có xu hướng tìm cầu Pháp hơn so với những người đang đối diện với khổ đau. Chính khổ đau, trong trường hợp này, lại trở thành một điều kiện thuận lợi giúp con người thức tỉnh và bước lên con đường tu tập.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Người ác sợ điều thiện, người thiện cũng sợ điều ác
Phật giáo thường thứcMột người ác, nếu ở giữa một trăm người thiện, sẽ khó có thể an ổn ở đó lâu dài. Nhưng một người thiện, dù ở giữa một trăm người ác, vẫn có thể đứng vững và tồn tại.
Đừng biến giới luật thành thước đo của sự phán xét
Phật giáo thường thứcDùng giới luật của đức Phật như một loại thước đo phán xét người khác. Đây là một trạng thái cực kỳ vi tế. Nhiều người tu rất lâu vẫn không nhận ra. Vì nó khoác lên mình vẻ ngoài của đạo đức, nên rất khó thấy. Đó là khi miệng thì nói Chánh Pháp, thân thì giữ giới nghiêm túc nhưng trong tâm lại âm thầm xem thường người khác.
Dược Vương Bồ Tát: Khi chữa bệnh không chỉ là kê đơn
Phật giáo thường thứcNgười bệnh cần thuốc, nhưng chữa lành không chỉ nằm trong toa thuốc. Một câu chuyện trong kinh Phật và trải nghiệm của một bác sĩ thế kỷ XX cho thấy: người chữa bệnh không chỉ cần chuyên môn, mà còn cần biết nhìn thấy con người phía sau bệnh án.
Chánh niệm dành cho giảng viên và giáo viên
Phật giáo thường thứcTôi có duyên được làm nghề thầy giáo gần ba mươi năm nay. Từ những ngày đầu đứng trên bục giảng cho đến hôm nay, khi được giảng dạy ở nhiều trường đại học, học viện, doanh nghiệp và các khóa đào tạo khác nhau, tôi luôn tự hỏi: Điều gì là quan trọng nhất đối với một người thầy?














