Vô thường gõ cửa
Đời như nước chảy qua đèo/ Không ai níu được cánh bèo thời gian/ Cho nên giữa chốn hợp tan/ Xin đừng oán trách ngập tràn trong tim

Sáng nay mây phủ đầu non
Tiếng chuông chùa vọng bình minh chưa tàn
Ta nghe trong cõi thế gian
Vô thường đang gõ nhẹ nhàng từng đêm
*
Gõ vào mái tóc chưa êm
Hôm qua còn biếc giờ thêm bạc màu
Gõ vào những cuộc thương đau
Những người từng hứa bạc đầu bên nhau
*
Gõ vào thành bại sang giàu
Bao nhiêu mộng lớn rồi đâu cũng tàn
Người đi để lại tro than
Kẻ còn ở lại ngỡ ngàng nhìn theo
*
Đời như nước chảy qua đèo
Không ai níu được cánh bèo thời gian
Cho nên giữa chốn hợp tan
Xin đừng oán trách ngập tràn trong tim
*
Mai này cõi tạm lặng im
Ta như chiếc lá chìm miền hư vô
Chỉ mong sống thật đơn sơ
Biết thương nhân thế bên bờ tử sinh
*
Nếu còn một chút quang minh
Xin soi nhân loại điềm lành yêu thương
Để khi rời cõi vô thường
Môi còn nở được chút hương an lành.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Vô thường gõ cửa
Phật pháp và cuộc sốngĐời như nước chảy qua đèo/ Không ai níu được cánh bèo thời gian/ Cho nên giữa chốn hợp tan/ Xin đừng oán trách ngập tràn trong tim
Có khi hạnh phúc chỉ là giây phút bạn thật sự có mặt cho chính mình
Phật pháp và cuộc sốngNgười ta thường đi rất xa để tìm sự an nhiên, nhưng đôi lúc an nhiên chỉ nằm trong khoảnh khắc bạn ngồi xuống, không vội vàng, không cố gắng trở thành ai khác. Chỉ là bạn, với chén trà nhỏ trong tay, lặng nhìn gió đi qua hiên nhà và nghe lòng mình trở về rất khẽ.
Thế gian là cõi tạm nhờ
Phật pháp và cuộc sốngThế gian là cõi tạm nhờ/ Đến rồi lại phải bơ vơ quay về/ Cho nên giữa những bộn bề/ Xin đừng chất chứa não nề vào tim...
Khi niềm vui phụ thuộc vào thế giới bên ngoài, ta mãi trở thành kẻ bị dẫn dắt
Phật pháp và cuộc sốngKhi tâm không còn chạy theo cảnh, một khoảng lặng bắt đầu xuất hiện, là trạng thái sáng tỏ và tự tại. Ta vẫn yêu thương, vẫn làm việc, vẫn sống giữa nhân gian, nhưng không còn đánh mất chính mình trong từng biến động.
Xem thêm














