Có mấy người cha, người mẹ hạnh phúc khi con xuất gia?
Trên đời này, có mấy người cha, người mẹ hạnh phúc đến rưng rưng khi thấy con mình trở về với đôi chân trần, chiếc bình bát nhỏ và nụ cười an nhiên?
Hôm ấy, người con trai vừa đi khất thực về - không phải để cầu xin, mà là để gieo duyên, để học cách cúi đầu giữa cuộc đời. Cha mẹ đứng lặng, nhìn đứa con từng ẵm bồng, giờ khoác áo nâu sòng, vai nhẹ như mây, mà lòng dâng trào một niềm xúc động khó tả.

Khi người con cúi xuống dâng lên cha mẹ mỗi người một bó rau vừa xin được, nụ cười hiền như ánh nắng sớm. Cha mẹ run run đón lấy. Không phải vì đó là món ăn ngon, mà vì trong bó rau ấy có cả tấm lòng con. Rau giản dị thôi, luộc lên chấm tương cũng đủ ngọt, bởi ngọt từ sự hiếu hạnh, từ cái vị của tình thương và trí tuệ mà con đang gieo.
Bó rau ấy, người con gọi là “bó rau Từ bi - Hiếu đạo - Trí tuệ”. Từ bi, là tình thương bao la không biên giới, biết thương người như thương mình, biết nhìn đời bằng ánh mắt cảm thông, không phán xét. Hiếu đạo, là cội nguồn của mọi đạo hạnh, là biết ơn cha mẹ, biết ơn đời, biết ơn cả những gian khó giúp ta trưởng thành. Trí tuệ, là ngọn đèn soi đường, để mỗi bước đi giữa cuộc đời không lạc lối, không bị cuốn theo danh lợi, thị phi.
Cha mẹ ngồi bên con, lặng nhìn bó rau xanh mướt, lòng thấy mát rượi. Đời người mấy chục năm bươn chải, từng mong con thành tài, có công danh, có của cải. Nhưng đến giờ phút ấy, khi con cúi đầu lễ Phật, khi con biết dâng tặng lại cha mẹ bằng cả tấm lòng trong sáng, họ mới hiểu: hạnh phúc đâu nằm ở thành đạt hay vinh quang. Hạnh phúc nằm ở chỗ con mình biết sống tử tế, biết thương, biết chia sẻ, biết trở về với chính mình.
“Bố mẹ ăn được hết bó rau này xem như một đời không uổng công chúng ta tới đây và gặp nhau” - lời con nói nhẹ như hơi thở, nhưng lắng sâu vào lòng người. Ăn bó rau ấy là ăn cả tình thương, là nếm vị của đạo, của lòng tri ân và tỉnh thức.
Cuộc đời, mấy ai dâng tặng cha mẹ những thứ quý hơn tiền bạc, hơn vật chất - đó là tấm lòng biết ơn, là sự chuyển hóa trong tâm hồn. Một bó rau xanh, tưởng nhỏ bé mà lớn lao. Bởi trong đó có hương vị của đất trời, có công sức của muôn người, và có cả hạnh nguyện của một người con đang tập sống đời thanh tịnh.
Cha mẹ nhìn con, không nói gì, chỉ mỉm cười. Trong ánh mắt ấy, là niềm tự hào, là sự biết ơn, là giọt lệ hạnh phúc của hai người đã dày công nuôi dưỡng một sinh linh nay đã tìm được đường trở về.
Ở đời, người ta thường chạy theo những bữa tiệc xa hoa, những món ăn đầy mâm, mà quên rằng đôi khi, hạnh phúc chỉ nằm trong một bó rau luộc, trong phút giây lặng im cùng ngồi lại. Bởi ở đó, không còn khoảng cách giữa người cho và người nhận, giữa cha mẹ và con cái - chỉ còn tình thương nguyên sơ và lòng biết ơn sâu thẳm.
Bó rau “Từ Bi - Hiếu Đạo - Trí Tuệ” ấy không chỉ là món quà của người con dành cho cha mẹ, mà còn là lời nhắc nhở cho mỗi chúng ta: hãy học cách dâng tặng yêu thương, hãy sống sao để khi quay về, cha mẹ có thể tự hào mà nói - “Một đời này, ta không uổng công sinh ra và nuôi dưỡng con”.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Từ bi không chỉ ở nơi lời nói, mà trong cách ta sống mỗi ngày…
Phật pháp và cuộc sốngNhiều người nghĩ từ bi là những điều lớn lao: cứu giúp người gặp nạn, làm từ thiện, cúng dường Tam bảo hay thực hiện những việc thiện có giá trị lớn. Nhưng thật ra, từ bi thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ trong đời sống hằng ngày, từ cách chúng ta nghĩ, nói và ứng xử với những người xung quanh.
Hình thức chỉ là phương tiện, trọng tâm là sự chuyển hóa bên trong
Phật pháp và cuộc sốngPhật pháp là con đường của chuyển hóa, không phải con đường của "trình diễn". Nếu sau một thời gian tu, ta hiền hơn, bớt nóng giận hơn, biết thương người hơn, sống có trách nhiệm hơn, thì đó là dấu hiệu đang đi đúng hướng.
Người mang nguồn năng lượng dịu dàng
Phật pháp và cuộc sốngNgười dễ thương thường mang trong mình một nguồn năng lượng rất dịu dàng. Chỉ cần họ xuất hiện, người khác đã cảm thấy nhẹ lòng và dễ mến, như một đóa hoa đang mùa nở rộ, tự nhiên thu hút ong bướm tìm về. Chung quanh họ luôn có nhiều tình cảm, nhiều sự quan tâm và yêu quý.
Ngày đầu vào nhà mới: Vật mang vào trước có giúp ích?
Phật pháp và cuộc sốngMang vàng bạc để cầu giàu sang, mang hũ gạo để lo no đủ, nhưng nếu bước qua cánh cửa với tâm thế lo âu và sợ hãi, liệu ngôi nhà có thật sự bình an? Đừng biến những vật vô tri thành chiếc xiềng xích trói buộc tâm mình ngay ngày đầu an cư.
Xem thêm














