Cưỡi cá chép về trời hay cưỡi mây lành chánh niệm?
Những ngày cuối năm, khi những cơn gió se lạnh tràn về qua kẽ lá, lòng người lại tất bật chuẩn bị cho buổi đưa ông Táo. Dưới mái hiên chùa rêu phong hay trong góc bếp nhỏ của mỗi gia đình, khói hương quyện tỏa như muốn nhắn nhủ điều gì đó rất xưa cũ.

HT.Thích Lệ Trang: Thờ Ông Táo biểu thị lòng trân quý sự đầm ấm
Với người con Phật, ngày đưa ông Táo không chỉ là một phong tục, mà là một nhịp lặng để ta ngồi lại với chính mình. Bạn biết không, bản sớ trình mà Táo quân mang về trời, suy cho cùng chính là tấm gương phản chiếu lại giáo lý nhân quả mà chúng ta đã thực hành suốt 365 ngày qua.
Những niềm vui, những nỗi buồn, cả những lần lỡ lời hay những niệm lành nảy nở... tất cả đều được lưu dấu trong kho tàng tâm thức, chẳng đợi đến lúc ai đó báo cáo mới hiện ra.
Người ta vẫn nhắc nhau chọn những chú cá chép khỏe nhất để tiễn Ngài về trời, như gánh vác theo cả những hy vọng về một năm mới thuận buồm xuôi gió. Chúng ta trân trọng giữ gìn nét đẹp ấy, không phải vì mê tín, mà vì đó là sợi dây tâm linh kết nối lòng biết ơn với tổ tiên, với vị thần giữ lửa cho gia đình. Thế nhưng, giữa dòng đời ngược xuôi, có bao giờ bạn tự hỏi: Liệu có phương tiện nào đưa ta đi xa hơn một trái tim tĩnh lặng?
Thay vì chỉ gửi gắm mong cầu vào cánh cá mỏng manh, sao ta không thử tập đứng trên 'mây lành Chánh niệm' ngay trong lúc thực hành nghi lễ truyền thống? Chánh niệm đơn giản lắm, là khi bạn nâng niu bát nước thả cá với tâm từ bi, là khi bạn lau dọn bàn thờ Táo quân mà lòng không chút oán hận hay vội vã. Chính sự tỉnh thức trong lúc giữ gìn phong tục ấy là suối nguồn của sự bình an, giúp ta nhận ra rằng may mắn thực sự không nằm ở sớ táo, mà là đóa hoa nở rộ từ mảnh đất tâm thiện lành mà ta đã dày công vun xới suốt cả năm qua.
Có lẽ, buổi đưa ông Táo đẹp nhất chính là lúc ta mượn hình thức phong tục để thực hành hạnh 'Buông'. Ta vẫn sắm sửa lễ nghi chu toàn, nhưng đồng thời cũng biết buông đi những muộn phiền cũ kỹ, buông những chấp nhặt chưa vơi để tâm mình nhẹ bẫng như mây.
Việc lưu giữ phong tục lúc này trở thành một pháp môn tu tập quý báu: ta dùng hình ảnh cá chép vượt vũ môn để nhắc nhở mình về sự tinh tấn, dùng khói hương để sưởi ấm lòng hiếu hạnh. Khi ấy, dù là cưỡi cá chép theo điển tích hay nương mây lành theo lời Phật dạy, hành trình của chúng ta cũng đều hướng về một đích đến duy nhất: sự an lạc tự thân.
Mong bạn, trong những ngày giáp Tết tất bật, vẫn giữ vẹn nguyên nét đẹp truyền thống và một khoảng lặng dịu dàng, để mỗi bước chân đi đều chạm vào sự thảnh thơi. Bởi khi tâm mình an thông qua việc tu tập, thì phong tục nào cũng trở nên thiêng liêng, và mỗi mùa xuân về đều là một mùa xuân diệu kỳ của sự tái sinh trong ánh sáng trí tuệ.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Cái lõi
Phật giáo thường thứcMục đích và tôn chỉ của đạo Phật là giác ngộ giải thoát, cứu độ chúng sanh. Tâm nguyện của người tu Phật cũng vậy. Đây là chỗ rốt ráo của Phật đạo, cũng là cốt lõi mà Phật Tổ muốn chỉ bày cho tất cả chúng ta. Vậy thì giác ngộ điều gì? Diệu lực nào cho chúng ta giải thoát?
Quả báo nhẹ nhất của việc phạm ngũ giới
Phật giáo thường thức“Nhẹ nhất” không có nghĩa là không nghiêm trọng. Đức Phật dạy rằng khi một ác nghiệp được lặp lại, nuôi dưỡng và làm cho sung mãn, nó có thể dẫn đến địa ngục, ngạ quỷ hoặc bàng sanh.
Thế nào là một cuộc sống vô vị lợi?
Phật giáo thường thứcĐể sống đúng một cuộc sống vô vị lợi, ta không cần phải xem ta tích trữ được những gì giữa cuộc sống vật chất phồn hoa. Cốt lõi của đời sống phạm hạnh, sự buông bỏ không phải được đo bằng số lượng tài sản mình có, mà bằng sự dính mắc hay không dính mắc trong tâm.
Người sắp mất không chỉ đau thân, mà còn “vật lộn” với chính tâm mình
Phật giáo thường thứcTheo Phật giáo Nguyên Thủy, giây phút cận tử là thời khắc cực kỳ nhạy cảm. Với người phàm phu chưa đắc Thánh quả, tâm lúc đó rất yếu, rất dễ hoảng loạn, rất dễ bị kéo đi bởi tham, sân, sợ hãi và tiếc nuối.
Xem thêm














