Làm sao để vượt qua những dính mắc và mất chánh niệm trong đời sống hôn nhân?
Hỏi: Thưa Ngài, làm thế nào để chúng con vượt qua việc dính mắc và mất chánh niệm trong cuộc sống đời thường giữa vợ và chồng ạ?

Chúng ta nên làm gì khi thấy phiền não, dính mắc?
Đáp:
Thiền hay chánh niệm và xả ly thực sự rất khó, ngay cả đối với người hành thiền. Vì vậy tôi đã nhấn mạnh việc giải quyết vấn đề này trong hơn 21 năm liên tục. Đối với cuộc sống cư sĩ của cặp vợ chồng, thì điều này càng khó khăn hơn bởi vì họ không phải hành giả thực hành chánh niệm và xả ly.
Việc thực hành chánh niệm và xả ly của họ chỉ liên quan đến vợ chồng hoặc một thành viên trong gia đình. Nếu bạn thực hành chánh niệm và xả ly trên đối tượng là ai đó hoặc cái gì đó, thì nó có sự hữu hạn của sự chánh niệm và xả ly.
Hoặc là chúng ta chăm sóc cho một ai đó hoặc chúng ta dính mắc vào một cái gì đó, thì chúng ta sẽ chọn điều chúng ta thích và chúng ta đã làm điều đó trong suốt luân hồi của chúng ta rồi. Vì vậy rất khó để chúng ta giữ chánh niệm và xả ly cho chính chúng ta.
Đối với Tăng đoàn thì nhân và quả của bản chất vô thường, tất cả chúng sinh phải chấp nhận điều này, để biết được sự thật đó và thực hành cho chính chúng ta. Vì vậy chúng ta hãy tin rằng chúng ta có thể thay đổi được thói quen của tâm. Chánh niệm không thì chưa đủ, chúng ta cần phải xả ly, nhất là cho bản thân chúng ta, cho những thành viên gia đình, xả ly khỏi vật chất của cải. Chúng ta chỉ cần biết sử dụng mà thôi mà không có sự dính mắc ở trong tâm.
Ở đây, chúng ta có 3 tháng để chúng ta thực hành. Ở đây có rất nhiều chư tăng, hành giả thực hành xả ly khỏi cuộc sống gia đình, các thành viên trong gia đình, ngay cả xả ly của những người cư sĩ. Đây là sức mạnh của Phật, Pháp, Tăng. Nếu chúng ta không có liên hệ với Phật, Pháp, Tăng chúng ta rất khó để cho đi. Sự dính mắc về gia đình, cuộc sống, của cải, thành viên trong gia đình.
Bây giờ chúng ta có thể xả ly một cách tạm thời. Nếu chúng ta tiếp tuc dính mắc thì chúng ta càng thêm dính mắc và vô minh. Chúng ta sẽ thay đổi sự dính mắc này khỏi chính bản thân chúng ta, những thành viên gia đình, những của cải vật chất của chúng ta. Và do Phật Pháp Tăng (Tam Bảo), chúng ta có cuộc sống của hành giả trong một trung tâm thiền, chúng ta nên thực hành một cách liên tục trong khoảng thời gian này.
Thậm chí ngay cả khi chúng ta làm những thiện pháp như thế này, thì chúng ta cũng rất khó để biết được sức mạnh của việc làm thiện pháp này. Vì vậy chúng ta nên có một vị thầy hướng dẫn, một thiền sư cho chính chúng ta khi chúng ta làm thiện pháp. Chẳng hạn như bây giờ chúng ta đang làm những thiện pháp như trì giới, thực hành thiền với một vị thiền sư thật sự, thì chúng ta có được chánh kiến để vượt qua sự dính mắc này.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Muốn giàu có, hãy gieo nhân giàu có
Phật giáo thường thứcNhiều người tôn kính và cúng dường Tôn giả Sivali với mong muốn được ngài gia hộ cho tài lộc, sung túc và thịnh vượng. Điều đó không có gì sai. Nhưng nếu chỉ cầu nguyện mà bản thân không chịu tạo nhân, thì đến bao giờ mới có thể giàu có được?
Ba loại người tu dễ đi lạc đường
Phật giáo thường thứcMột hôm, có người đến bạch Phật: “Bạch Thế Tôn, làm sao biết mình đang tu đúng? Đức Phật không dạy nhìn lỗi người khác. Ngài dạy hãy nhìn lại chính mình. Trong đời sống tu tập, có ba hạng người rất dễ lạc hướng mà không hay biết. Hãy cùng đọc kỹ và suy ngẫm sâu nhe...
Người ác sợ điều thiện, người thiện cũng sợ điều ác
Phật giáo thường thứcMột người ác, nếu ở giữa một trăm người thiện, sẽ khó có thể an ổn ở đó lâu dài. Nhưng một người thiện, dù ở giữa một trăm người ác, vẫn có thể đứng vững và tồn tại.
Đừng biến giới luật thành thước đo của sự phán xét
Phật giáo thường thứcDùng giới luật của đức Phật như một loại thước đo phán xét người khác. Đây là một trạng thái cực kỳ vi tế. Nhiều người tu rất lâu vẫn không nhận ra. Vì nó khoác lên mình vẻ ngoài của đạo đức, nên rất khó thấy. Đó là khi miệng thì nói Chánh Pháp, thân thì giữ giới nghiêm túc nhưng trong tâm lại âm thầm xem thường người khác.














