Nếu mai em khoác chiếc y vàng...
Nếu mai này em được khoác lên chiếc y vàng, chắc rằng em đã đi qua rất nhiều cố gắng. Đâu có dễ dàng để trở thành bậc xuất gia, chạm chân vào ngưỡng cửa của đức Như Lai. Và nếu ngày mai em được khoác lên người chiếc y Như Lai xin em hãy trân quý nó như thân mạng.
Em đã đi một đoạn đường rất dài, đi qua rất nhiều cố gắng, quyết tâm và nuôi dưỡng một chí nguyện cao vời. Để rồi mai đây, em tôi sẽ chính thức bước chân vào nhà Như Lai, mặc y của Như Lai. Cái nỗi niềm hân hoan đấy không thể tả bằng lời được. Cái giây phút được cầm chiếc y trên tay, thọ lãnh giới pháp nó thiêng liêng đến độ chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, của vui sướng, những giọt nước mắt cho cả chặng đường gian khó em đã đi qua.

Nhưng em ơi, thấy thế đó chứ chiếc y này đắp lên người nó “nặng” vô cùng. Giờ đây em không còn là em của trước kia nữa, em sẽ tạm gác lại những hồn nhiên, vô tư của em. Giờ đây em phải xây dựng cho mình một dáng vẻ của một người xuất gia thực thụ, không còn tuỳ ý muốn làm gì thì làm, muốn đi như thế nào thì đi. Em giờ đây đã mang một dáng vẻ của bậc xuất trần, thì xin em hãy giữ cho mình nét oai nghi, tế hạnh. Em phải thật là cố gắng để không phụ đi chính sơ tâm của em, không phụ sự tin yêu của Thầy, và cả chính con đường của Đức Thế Tôn nữa.
Và nếu ngày mai em khoác lên chiếc y vàng, thì cũng chính là lúc em thấy chén cơm em ăn hằng ngày nó nặng không bưng nổi, từng thứ em đang thọ dụng cũng từng chút chắt chiu. “Chén cơm trắng đẫm mồ hôi tín thí. Chiếc y vàng đầy nước mắt đàn na.” Cho nên đã khoác lên chiếc y này thì em phải cố gắng mà tu sao cho xứng đáng em nhé. Vì không chỉ là một chiếc y mà đây là cả một ngưỡng cửa để em bước lên chân trời cao rộng.
Em đã đi qua rồi những ngày nuôi chí nguyện, để rồi bước chân vào chốn già lam. Em cũng đi qua những ngày tháng chập chững từng bước trên đường đạo. Nào học kinh, học kệ, nào là đi đứng nằm ngồi, rồi từng lời ăn, tiếng nói. Từng chút, từng chút dung dưỡng cho em ngày hôm nay chính thức bước lên chân trời mới. Đó là một đoạn hành trình đầy nỗ lực và cố gắng đúng không. Tất nhiên trên hành trình đó không biết bao lần nước mắt em rơi, cũng đôi lần em “thôi, từ bỏ”, những rồi em cũng đã đi qua. Mọi cố gắng đều sẽ cho quả ngọt, nên là đừng vội bỏ cuộc, rút lui.
Và nếu mai đây em khoác lên chiếc Y rồi, xin em giữ cho mình nét khiêm hạ em nhé, vì đường em đi chư Phật, chư Tổ đã đi qua, em là người nường nhờ ơn đức đó. Nên xin em đừng để bản ngã được nuôi dần em nhé, tập đi em, mình buông bỏ từ từ. Và xin em hãy nhớ lấy giới luật làm đầu em nha. Một con đường để có thể đi xa, em cần có cho mình một “hàng rào” kiên cố. Không biết phút giây nào em sẽ đánh mất chân tâm, cho nên em hãy quyết chí bền tâm em nhé. Sẽ có những cơn ba đào thử thách bước chân em. Nhưng dù gió to, sóng lớn thì đi qua rồi cũng trở lại bình yên. Chân tâm chính là một thể như nhiên bất động, nên em đừng để “cuồng phong” thổi trôi em như ngọn cỏ bồng, rồi “mang mang hà chi?”.
Thôi thì xin chúc cho em ngày mai khoác áo Như Lai, sẽ vẫn mãi vẹn nguyên mãi sơ tâm buổi đầu em phát nguyện. Nguyện cho em ở chân trời cao rộng, dù sóng gió hãi hùng cũng sẽ có thể đi qua. Và mai đây em sẽ mở rộng thêm hạnh nguyện bao la của bậc Bồ tát.
Nếu mai này em được khoác lên chiếc y vàng, chắc rằng em đã đi qua rất nhiều cố gắng. Đâu có dễ dàng để trở thành bậc xuất gia, chạm chân vào ngưỡng cửa của đức Như Lai. Và nếu ngày mai em được khoác lên người chiếc y Như Lai xin em hãy trân quý nó như thân mạng.
Em đã đi một đoạn đường rất dài, đi qua rất nhiều cố gắng, quyết tâm và nuôi dưỡng một chí nguyện cao vời. Để rồi mai đây, em tôi sẽ chính thức bước chân vào nhà Như Lai, mặc y của Như Lai. Cái nỗi niềm hân hoan đấy không thể tả bằng lời được. Cái giây phút được cầm chiếc y trên tay, thọ lãnh giới pháp nó thiêng liêng đến độ chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt. Những giọt nước mắt của hạnh phúc, của vui sướng, những giọt nước mắt cho cả chặng đường gian khó em đã đi qua.
Nhưng em ơi, thấy thế đó chứ chiếc y này đắp lên người nó “nặng” vô cùng. Giờ đây em không còn là em của trước kia nữa, em sẽ tạm gác lại những hồn nhiên, vô tư của em. Giờ đây em phải xây dựng cho mình một dáng vẻ của một người xuất gia thực thụ, không còn tuỳ ý muốn làm gì thì làm, muốn đi như thế nào thì đi. Em giờ đây đã mang một dáng vẻ của bậc xuất trần, thì xin em hãy giữ cho mình nét oai nghi, tế hạnh. Em phải thật là cố gắng để không phụ đi chính sơ tâm của em, không phụ sự tin yêu của Thầy, và cả chính con đường của Đức Thế Tôn nữa.
Và nếu ngày mai em khoác lên chiếc y vàng, thì cũng chính là lúc em thấy chén cơm em ăn hằng ngày nó nặng không bưng nổi, từng thứ em đang thọ dụng cũng từng chút chắt chiu. “Chén cơm trắng đẫm mồ hôi tín thí. Chiếc y vàng đầy nước mắt đàn na.” Cho nên đã khoác lên chiếc y này thì em phải cố gắng mà tu sao cho xứng đáng em nhé. Vì không chỉ là một chiếc y mà đây là cả một ngưỡng cửa để em bước lên chân trời cao rộng.
Em đã đi qua rồi những ngày nuôi chí nguyện, để rồi bước chân vào chốn già lam. Em cũng đi qua những ngày tháng chập chững từng bước trên đường đạo. Nào học kinh, học kệ, nào là đi đứng nằm ngồi, rồi từng lời ăn, tiếng nói. Từng chút, từng chút dung dưỡng cho em ngày hôm nay chính thức bước lên chân trời mới. Đó là một đoạn hành trình đầy nỗ lực và cố gắng đúng không. Tất nhiên trên hành trình đó không biết bao lần nước mắt em rơi, cũng đôi lần em “thôi, từ bỏ”, những rồi em cũng đã đi qua. Mọi cố gắng đều sẽ cho quả ngọt, nên là đừng vội bỏ cuộc, rút lui.
Và nếu mai đây em khoác lên chiếc Y rồi, xin em giữ cho mình nét khiêm hạ em nhé, vì đường em đi chư Phật, chư Tổ đã đi qua, em là người nường nhờ ơn đức đó. Nên xin em đừng để bản ngã được nuôi dần em nhé, tập đi em, mình buông bỏ từ từ. Và xin em hãy nhớ lấy giới luật làm đầu em nha. Một con đường để có thể đi xa, em cần có cho mình một “hàng rào” kiên cố. Không biết phút giây nào em sẽ đánh mất chân tâm, cho nên em hãy quyết chí bền tâm em nhé. Sẽ có những cơn ba đào thử thách bước chân em. Nhưng dù gió to, sóng lớn thì đi qua rồi cũng trở lại bình yên. Chân tâm chính là một thể như nhiên bất động, nên em đừng để “cuồng phong” thổi trôi em như ngọn cỏ bồng, rồi “mang mang hà chi?”.
Thôi thì xin chúc cho em ngày mai khoác áo Như Lai, sẽ vẫn mãi vẹn nguyên mãi sơ tâm buổi đầu em phát nguyện. Nguyện cho em ở chân trời cao rộng, dù sóng gió hãi hùng cũng sẽ có thể đi qua. Và mai đây em sẽ mở rộng thêm hạnh nguyện bao la của bậc Bồ tát.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thói quen nhiều đời: Gốc rễ của khổ đau
Phật pháp và cuộc sốngTu là quay về nhìn lại những gì đã huân tập quá lâu trong tâm mình…rồi kiên nhẫn chuyển hóa nó từng chút một.
Phước báu đến từ đâu trong đời sống hằng ngày?
Phật pháp và cuộc sốngPhước báu không chỉ đến từ việc cúng dường hay làm việc lớn lao, mà được vun bồi từ từng ý nghĩ thiện lành, lời nói tử tế và hành động chân thành trong đời sống hằng ngày.
Lồng vàng và bầu trời
Phật pháp và cuộc sốngKhi một người có tất cả những gì thế gian thèm muốn mà vẫn cảm thấy bất an, đó không phải là sự yếu đuối, mà là dấu hiệu của một tâm hồn đã bắt đầu lớn hơn những giới hạn của vật chất.
Tôi đi hiến máu
Phật pháp và cuộc sốngTôi từng nghĩ hiến máu là một điều gì đó khá lớn lao. Phải khỏe mạnh lắm, can đảm lắm, hoặc phải có một động lực đặc biệt nào đó người ta mới làm. Cho đến một ngày, tôi bước vào một điểm hiến máu tình nguyện và nhận ra: hóa ra điều tử tế đôi khi bắt đầu từ những việc rất nhỏ.
Xem thêm














