Người thay đổi không đáng sợ, đáng sợ là mình không buông bỏ
Có lúc mình nhìn một bông hoa ngoài sân: hôm qua còn tươi, hôm nay đã héo. Không ai đứng đó mà giận bông hoa. Không ai bắt nó phải nở thêm một tuần cho mình vui. Vì mình biết rõ: đủ nắng đủ nước thì nó nở, hết duyên thì nó tàn.
Vậy mà tới chuyện con người, mình lại hay quên.
Mình hay sống bằng một kiểu “tin chắc”: tin chắc người đó sẽ thương mình hoài, tin chắc người đó sẽ hiểu mình, tin chắc cái nghĩa cái tình mình từng làm sẽ được nhớ, tin chắc lời hứa hôm nay sẽ còn nguyên vào năm sau.
Rồi tới một ngày, họ đổi. Nhẹ thì lạnh dần. Nặng thì quay lưng. Có khi họ không làm gì ghê gớm, chỉ là họ bận hơn, có ưu tiên khác, không còn muốn gắn bó như trước. Mình đau không hẳn vì họ xấu, mà vì mình đem cái “mãi mãi” đặt lên một thứ vốn không có “mãi mãi”.
Cái làm mình khổ nhất không phải là người ta thay đổi.
Mà là mình cứ ngồi đó…cãi với sự thật.;
Mình tự hỏi: “Sao hồi trước vậy mà giờ khác?”
Mình lục lại tin nhắn cũ.
Mình đem kỷ niệm ra coi như coi lại một bộ phim, coi càng nhiều càng nhói.
Mình tìm lý do, tìm lỗi, tìm cách níu.
Cuối cùng, mình không níu được người ta, mà chỉ níu được…cái đau của mình.
Chấp nhận sự thật để chấm dứt khổ đau

Thiệt ra, lòng người đổi cũng như thời tiết: có ngày nắng, có ngày mưa. Có khi không ai sai gì lớn. Chỉ là duyên đã khác. Duyên khác thì tự rã. Mình càng nắm chặt, mình càng mỏi. Mình càng cố “giữ cho y như hồi đó”, mình càng thấy mình nhỏ lại, yếu lại, và mất phẩm giá lúc nào không hay.
Tôi thấy nhiều người vì sợ mất mà tự làm mình khổ thêm: Người ta đã lơ rồi mà vẫn nhắn hoài, người ta đã không muốn nghe rồi mà vẫn giải thích hoài, người ta đã không còn coi trọng rồi mà vẫn cố chứng minh mình đáng được thương.
Mình tưởng vậy là tình nghĩa. Nhưng nhiều khi đó là ái luyến: thương kèm theo đòi hỏi, kèm theo bám víu, kèm theo nỗi sợ “đừng rời tôi”.
Buông không phải là ghét. Buông cũng không phải là đóng cửa trái tim.
Buông là nhìn thẳng: “Chuyện này đã không còn như cũ.”
Rồi thôi, đừng tự hành mình bằng hy vọng.
Buông là giữ bình an cho nội tâm: giữ lại cái tử tế mình đã từng sống, cái chân thành mình đã từng trao. Còn cái gì không còn duyên, thì để nó đi đàng hoàng. Không níu kéo. Không nguyền rủa. Không biến mình thành kẻ ăn xin tình cảm, cũng không cần ai thương hại.
Nếu còn đủ sức thương mà không đòi, thì cứ thương.
Còn nếu đã chịu hết nổi - nghĩ tới là nhói, nhắc tới là mất ngủ, gặp là phiền lòng - thì thôi, lùi lại một bước cho mình còn chỗ thở.
Khi thương ai thì hãy thương bằng tâm từ, đừng thương kiểu níu. Có vậy mới không phiền. Hết duyên thì thôi cho gọn. Đừng ôm một cái cây đã trụi lá rồi bắt nó ra hoa cho vừa lòng mình.
Không phải người ta rời mình làm mình khổ - mà là mình cứ ôm một thứ đã hết duyên, rồi tự làm mình đau hoài.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Giữ cho mình một trái tim lương thiện
Phật pháp và cuộc sốngTôi nhận ra một điều sau nhiều năm va chạm với cuộc đời, đó chính là giữ được một trái tim lương thiện đôi khi khó hơn rất nhiều so với việc trở nên thành công.
Vì sao không buông được nỗi nhớ dù vẫn hành thiền?
Phật pháp và cuộc sốngViệc còn nhớ mãi không quên là chuyện thuộc về tưởng uẩn, là điều rất bình thường.
Đừng để điểm số che khuất một con người
Phật pháp và cuộc sốngKỳ thi tốt nghiệp THPT là một dấu mốc quan trọng của tuổi học trò. Nhưng nhìn dưới ánh sáng Phật học, đó không phải cuộc chiến định đoạt số phận, mà là một nhân duyên để người trẻ học cách nỗ lực, bình tĩnh và trưởng thành.
Sống thật là biết trân trọng chính mình, đủ lòng để thương người khác
Phật pháp và cuộc sốngCuộc đời ngắn lắm, nếu cứ mãi sống theo mong đợi của người khác, rồi một ngày nào đó quay đầu nhìn lại mới giật mình: “Ủa, vậy rốt cuộc, tôi từng là ai?”














