Người thay đổi không đáng sợ, đáng sợ là mình không buông bỏ

Có lúc mình nhìn một bông hoa ngoài sân: hôm qua còn tươi, hôm nay đã héo. Không ai đứng đó mà giận bông hoa. Không ai bắt nó phải nở thêm một tuần cho mình vui. Vì mình biết rõ: đủ nắng đủ nước thì nó nở, hết duyên thì nó tàn.

Vậy mà tới chuyện con người, mình lại hay quên.

Mình hay sống bằng một kiểu “tin chắc”: tin chắc người đó sẽ thương mình hoài, tin chắc người đó sẽ hiểu mình, tin chắc cái nghĩa cái tình mình từng làm sẽ được nhớ, tin chắc lời hứa hôm nay sẽ còn nguyên vào năm sau.

Rồi tới một ngày, họ đổi. Nhẹ thì lạnh dần. Nặng thì quay lưng. Có khi họ không làm gì ghê gớm, chỉ là họ bận hơn, có ưu tiên khác, không còn muốn gắn bó như trước. Mình đau không hẳn vì họ xấu, mà vì mình đem cái “mãi mãi” đặt lên một thứ vốn không có “mãi mãi”.

Cái làm mình khổ nhất không phải là người ta thay đổi.

Mà là mình cứ ngồi đó…cãi với sự thật.;

Mình tự hỏi: “Sao hồi trước vậy mà giờ khác?”

Mình lục lại tin nhắn cũ.

Mình đem kỷ niệm ra coi như coi lại một bộ phim, coi càng nhiều càng nhói.

Mình tìm lý do, tìm lỗi, tìm cách níu.

Cuối cùng, mình không níu được người ta, mà chỉ níu được…cái đau của mình.

Chấp nhận sự thật để chấm dứt khổ đau

Người thay đổi không đáng sợ, đáng sợ là mình không buông bỏ  1
Ảnh minh họa. 

Thiệt ra, lòng người đổi cũng như thời tiết: có ngày nắng, có ngày mưa. Có khi không ai sai gì lớn. Chỉ là duyên đã khác. Duyên khác thì tự rã. Mình càng nắm chặt, mình càng mỏi. Mình càng cố “giữ cho y như hồi đó”, mình càng thấy mình nhỏ lại, yếu lại, và mất phẩm giá lúc nào không hay.

Tôi thấy nhiều người vì sợ mất mà tự làm mình khổ thêm: Người ta đã lơ rồi mà vẫn nhắn hoài, người ta đã không muốn nghe rồi mà vẫn giải thích hoài, người ta đã không còn coi trọng rồi mà vẫn cố chứng minh mình đáng được thương.

Mình tưởng vậy là tình nghĩa. Nhưng nhiều khi đó là ái luyến: thương kèm theo đòi hỏi, kèm theo bám víu, kèm theo nỗi sợ “đừng rời tôi”.

Buông không phải là ghét. Buông cũng không phải là đóng cửa trái tim.

Buông là nhìn thẳng: “Chuyện này đã không còn như cũ.”

Rồi thôi, đừng tự hành mình bằng hy vọng.

Buông là giữ bình an cho nội tâm: giữ lại cái tử tế mình đã từng sống, cái chân thành mình đã từng trao. Còn cái gì không còn duyên, thì để nó đi đàng hoàng. Không níu kéo. Không nguyền rủa. Không biến mình thành kẻ ăn xin tình cảm, cũng không cần ai thương hại.

Nếu còn đủ sức thương mà không đòi, thì cứ thương.

Còn nếu đã chịu hết nổi - nghĩ tới là nhói, nhắc tới là mất ngủ, gặp là phiền lòng - thì thôi, lùi lại một bước cho mình còn chỗ thở.

Khi thương ai thì hãy thương bằng tâm từ, đừng thương kiểu níu. Có vậy mới không phiền. Hết duyên thì thôi cho gọn. Đừng ôm một cái cây đã trụi lá rồi bắt nó ra hoa cho vừa lòng mình.

Không phải người ta rời mình làm mình khổ - mà là mình cứ ôm một thứ đã hết duyên, rồi tự làm mình đau hoài.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Bánh lá của bà - gói trọn một đời thương

Phật pháp và cuộc sống 15:50 11/05/2026

Tôi xa quê đã ngót nghét hai chục năm, nhưng hình ảnh quê hương vẫn như được tạc vào tâm trí. Những kỷ niệm thân thương, những hương vị quen thuộc, đặc biệt là món bánh lá bà làm vẫn vang vọng trong tôi như một lời ru, kéo tôi trở về với nguồn cội.

Trẻ em: Từ sử tích thế kỷ XX đến hiện thực thế kỷ XXI

Phật pháp và cuộc sống 15:42 11/05/2026

Hôm trước, tôi có tác nghiệp hướng dẫn viên ghé khách sạn Saigon Morin (thuộc P. Thuận Hóa - Tp. Huế) dẫn gia đình gồm ba khách Pháp thuộc vùng La Réunion (một tỉnh hải ngoại của Pháp trên Đại Tây Dương) đi ăn tối. Do tới trước thời gian hẹn chừng mười lăm phút nên tôi đã tiện thể ghé qua hộ niệm trước tượng đài: "Thánh tử vì đạo", nằm đối diện khách sạn Saigon Morin ngay công viên bên kia của đường Lê Lợi.

Sống trong tinh thần Pháp hoa giữa thời công nghệ

Phật pháp và cuộc sống 15:22 11/05/2026

Chúng ta đang sống trong một thời đại “siêu liên kết”(hypertexted). Chưa bao giờ người ta kết nối với nhau nhanh như bây giờ. Với những công cụ như mạng xã hội, như viber, instagram, zalo, facebook,... họ có thể gặp gỡ, trao đổi và kết nối rất nhanh mọi thông tin. Thử tìm một vài góc nhìn để chúng ta cùng “thực hành” tinh thần kinh Pháp Hoa trong bối cảnh công nghệ hôm nay.

Về mái chùa xưa

Phật pháp và cuộc sống 13:43 11/05/2026

Con về thăm thầy giữa ngày đông giá rét/ Cũng không bằng cái lạnh giữa lòng con/ Bên chùa xưa chánh điện vẫn vàng son/ Hoa vẫn nở, khói hương nghi ngút đó

Xem thêm