Sấm giữa mùa hè

Người ta hay cho rằng mùa hè gắn liền với những cơn nắng cháy mà lãng quên rằng những cơn mưa cũng rớt rơi không ngớt. Mưa mùa hạ không lâu, chỉ thoáng qua một cơn mưa đủ mát rượi và làm bớt cái oi ả khi mặt trời chẳng chịu ngủ yên, tỏa nắng suốt ngày.

Tôi yêu những cơn mưa cuối ngày mùa hạ, tôi yêu những điều khác biệt, thậm chí tôi đã tự tình rằng sau này tôi chỉ cần một ngôi nhà nhỏ, với một khu vườn xanh mát, con mèo cuộn tròn trên chân và chỉ biết ngắm mưa thôi.

Đôi khi mưa đi cùng tiếng sấm lớn, thuở bé, tôi sợ tiếng sấm, tới giờ vẫn còn sợ. Sấm mùa hạ có cái gì đó khác lạ không hệt tiếng sấm vào những mùa mưa. Nó như xé rách bầu trời nhưng nó lại như báo hiệu một cơn mưa to và dữ dội. Cái cảm xúc con người như rối bời vào thời điểm đó, khi thời tiết hanh khô suốt cả ngày, vạn vật như chực chờ khô cạn sức sống, thì một tiếng sấm giữa trời đông cứ như một tiếng còi báo hiệu mưa về. Nó như lời báo hiệu của sự hồi sinh. Sấm mùa hè đôi khi không rền vang và dai dẳng, chỉ là một tiếng rạch trời rồi mưa rơi ào ạt, vậy thôi nhưng cũng đủ làm tôi sợ suốt cả quãng thời gian ấu thơ. Nhưng khi lớn dần lên mỗi khi nghe tiếng sấm tôi lại thấy một cảm nhận khác biệt, không hẳn là không sợ nữa, chỉ là nó gắn với những kỉ niệm đã qua trong cuộc đời tôi, khắc ghi từng nhát trong tim tôi một cách rõ ràng.

Sấm giữa mùa hè  1
Ảnh: Internet.

Ngày còn bé, cứ hè tới khi chúng tôi được nghỉ học ba mẹ lại thường nhờ dì cậu chăm sóc chúng tôi rồi bươn chải theo những chiếc thuyền ngoài biển cả. Khi chúng tôi lớn thêm một chút đã biết tự chăm mình để không phiền dì cậu làm việc vì họ cũng có kế sinh nhai và vất vả của riêng mình. Tôi là chị nhưng dường như lúc nào cũng nhỏ bé trước em gái tôi, gì cũng cậy vào nó, từ bữa cơm nó nấu cho đến khi giặt đồ, quét nhà, gì tôi đụng tay vào cũng hỏng. 

Tôi còn nhớ lúc ấy khi trời bắt đầu mưa, nó khiến tôi thích thú, tôi vốn thích những cơn mưa trái mùa nên đội mưa nhảy nghịch khắp xóm. Nào ngờ một tiếng sấm rạch trời làm tôi chết điếng, tôi bần thần run sợ chân không nhấc được bước nào chỉ biết khóc tu tu. Thứ tôi nhớ vào lúc ấy chỉ là bóng dáng nhỏ bé của em tôi đang đội mưa chạy tới kéo tôi về nhà, khi vào trong nhà trong khi tôi đang khóc lấy khóc để, nó đã lấy khăn lau người và thay đồ cho tôi, nhưng lúc đó khi tôi chững lại, hình bóng bé nhỏ ấy cũng đang nước mắt ngắn dài và đôi tay đang run lên vì hãi sợ. Kí ức về tiếng sấm ngày ấy là em gái tôi đã đi tìm tôi dù rất sợ tiếng sấm, nhưng thứ nó nghĩ được trước mắt chỉ là người chị của mình đang đứng run không đi được bước nào.

Lớn lên một chút mỗi mùa hè tôi lại đợi tiếng sấm rền. Tôi không bớt sợ nhưng tôi biết cứ mỗi khi tiếng sấm đến em tôi sẽ kể cho tôi nghe về một câu chuyện. Em bảo với tôi tôi thích mưa trái mùa thì cũng phải thích sấm mùa hạ chứ, vì khi nắng hạn mà có sấm để báo hiệu mưa thì chẳng phải thích thú lắm sao? Em lại bảo tôi tiếng sấm là tiếng còi báo hiệu sức sống tràn về trên cuộc sống nhỏ khi nắng nóng đã làm khô cạn đi cuộc sống thường ngày. Thế nên chẳng biết tự lúc nào tôi lại chờ đợi “tiếng còi trời” vì tôi biết mưa sẽ bắt đầu về dù tiết trời oi ả.

Sau này khi tôi đi học xa, lạ thay ở kí túc xá tôi ít nghe dần hơn những tiếng sấm đã đi cùng tôi cả bầu trời tuổi thơ năm ấy. Chỉ đổi lại của những mùa hè qua các năm là cái nóng cuộn trào và những lần tôi ít về quê vì mải mê ở phố kiếm việc làm thêm. Có lẽ tiếng sấm vẫn kêu chỉ là thưa thớt đi khi tôi ngủ sớm vào những ngày đi làm về mệt. Thế rồi ngày hôm nay, khi em lên thăm tôi cũng vào một ngày mùa hạ, khi hai chị em tự nhiên thức khuya rảnh rỗi ôn lại về kí ức tuổi thơ và những câu chuyện không hồi kết ở quê nhà em kể tôi nghe, kể cho một người con xa quê, bỗng có một tiếng sấm rền vang. Hai đứa không ai bảo ai đều trùm chăn lại vì sợ nhưng rồi cười khúc khích. Mưa bắt đầu về, mọi thứ cũng ùa về hệt như ngày còn bé.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Chọn nghề sát sinh, tự mình chịu lấy quả báo đau đớn

Phật pháp và cuộc sống 17:00 30/05/2026

Trong giây phút kinh khủng này, Đào vừa giãy giụa vừa bất giác nhận ra cái cách ông bác sỹ cầm dây thọc xuống bụng cô không khác gì cái cách cô vẫn thường cầm những chiếc xiên bằng kim loại, thọc qua thọc lại vào mình những con cá kèo ở trong căn bếp của quán ăn cô làm việc.

Tuỳ bút: Lên đồi cao sáng ngày mưa

Phật pháp và cuộc sống 16:19 30/05/2026

Vậy là trời đã mưa. Cơn mưa mùa hạ. Cứ như ta đã chờ trông cơn mưa này từ một tháng qua, ngóng một cơn mưa giải nhiệt suốt một tuần lễ nóng bức diễn ra Đại lễ Phật đản.

Cộc cằn ở nhà nhưng mặn mà với thiên hạ

Phật pháp và cuộc sống 16:06 30/05/2026

Trong cuộc sống, vẫn tồn tại một nghịch lý khiến nhiều người trăn trở: có những người ra ngoài luôn vui vẻ, hòa nhã, sống hết lòng với thiên hạ nên được bạn bè, đồng nghiệp yêu mến; nhưng khi về nhà lại trở nên cộc cằn, khó chịu với chính những người thân yêu nhất.

Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ

Phật pháp và cuộc sống 15:53 30/05/2026

Tự nhiên tôi nhớ đến một câu thơ của Thiền sư Tuệ Sỹ khi đi xem tranh của nhà văn, họa sĩ Đinh Tiến Luyện.

Xem thêm