STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
Vũ trụ bao la cũng đang vận hành trong nhịp sinh diệt ấy: tinh tú nở rộ rồi tàn úa, biển cả dâng lên rồi rút xuống, từng khoảnh khắc đều là một vòng tuần hoàn.
“Người nhiếp tâm thường niệm,
Các uẩn thường diệt sanh,
Thọ hưởng niềm an lành,
Ðạt cảnh giới Bất tử”
(Kinh Pháp Cú - Phẩm Tỳ-kheo, 374)
Trong dòng đời có người ngồi lặng chăm chú vào từng hơi thở ra vào, và họ nhận ra trong cái ngắn ngủi của hơi thở đã ẩn chứa sự sinh và diệt. Cái tâm vốn tán loạn bỗng chậm lại để nhìn rõ từng đổi thay đang xảy ra. Mỗi tiếng lá rơi rụng, mỗi nét nắng nghiêng, mỗi bước chân vang trên đất đều là dấu hiệu cho thấy thế giới này chưa từng đứng yên. Hiện tượng vốn vậy, không có gì thật vững chắc càng không có gì đáng bám víu, và ai giữ được tâm trong sáng thì giữa vòng đổi thay ấy vẫn tìm ra được sự an ổn.
Nhưng đi sâu vào bản chất chúng ta thấy rõ hơn cái “ta” mà ta vẫn ôm giữ thật ra chỉ là sự kết hợp mong manh của ngũ uẩn sắc, thọ, tưởng, hành, thức - chúng họp lại thì ta có mặt, chúng tan đi thì ta biến mất. Cái đau, cái vui, cái thân xác và dòng suy nghĩ,... tất cả đều do duyên khởi chứ không có chủ thể nào nắm giữ, sự thật ấy nếu không nhận ra con người sẽ mãi sợ hãi trước già nua, bệnh tật, chết chóc. Nhưng khi nhìn thẳng, khi thấy rằng ngay cả “cái chết” cũng chỉ là một sự chuyển biến thì ta liền được giải thoát. Chính lúc buông bỏ ảo tưởng về một cái “ta” bền chắc ta mới thực sự nếm được hương vị tự do.

Vũ trụ bao la cũng đang vận hành trong nhịp sinh diệt ấy: tinh tú nở rộ rồi tàn úa, biển cả dâng lên rồi rút xuống, từng khoảnh khắc đều là một vòng tuần hoàn. Giữa vô biên này có một điều không đổi chính là sự tịch tĩnh của tâm giác ngộ. Khi người nhiếp tâm an trú trong niệm quán thì họ không còn đồng hóa mình với những biến dịch kia nữa, họ chạm tới nền tảng vô sinh mà sự chết không còn hiện hữu, bất tử không phải là kéo dài đời sống nhưng là vượt thoát vòng trói buộc của nó.
Cho nên Đức Thế Tôn mới nói: “Người nào thường chánh niệm đến sự sanh diệt của các uẩn thì sẽ được vui mừng, nên biết người đó không chết.” Lời dạy này không phải là ẩn dụ và cũng chẳng phải an ủi, đó là sự thật chói sáng rằng ai thấy được bản chất sinh diệt, người đó đã bước vào sự bất tử ngay trong đời này.
Trong Kinh "Phật Thuyết Như Vậy" (Ivivuttaka), Tiểu Bộ Kinh, Đức Thế Tôn dạy rằng:
"Này các Tỳ-kheo, có cái không sanh, không hiện hữu, không tác thành, không làm ra. Này các Tỳ-kheo, nếu không có cái không sanh, không hiện hữu, không tác thành, không làm ra, thì ở đây không thể trình bày được sự xuất ly khỏi sanh, khỏi hiện hữu, khỏi tác thành, khỏi làm ra. Do vì, này các Tỳ-kheo, có cái không sanh, không hiện hữu, không tác thành, không làm ra, nên có thể trình bày được sự xuất ly khỏi sanh, khỏi hiện hữu, khỏi tác thành, khỏi làm ra” [1]
Chính nỗi sợ cái chết lại là kẻ giết ta từng ngày, ta còn chưa chết mà lòng đã run rẩy, đã co rút lại trong lo âu. Cái sợ ấy biến ta thành bóng mờ của chính mình, khi một người tập quen với sanh diệt thì họ chẳng còn thì giờ để sợ hãi. Thấy một hơi thở vào là sinh, một hơi thở ra là diệt,... ngay đó nỗi chết đã được tháo ngòi. Người đó không chờ đến lúc thân xác ngừng thở mới học cách rời bỏ mà ngay trong từng phút sống đã rèn tập cho mình nghệ thuật buông tay.
Ít ai để ý rằng sự bất tử không phải là điều nằm ở phía cuối đời mà nó nằm lẫn trong từng khoảnh khắc hiện tại. Khi tâm thật sự an trú thì cái chết không còn là tương lai, mà chỉ là một làn gió thoảng qua bầu trời rộng. Vũ trụ vẫn tiếp tục co giãn: sao vẫn nổ, đất vẫn nứt, biển vẫn gào, nhưng ngay trong dòng biến động ấy có một chỗ không biến động, đó là nơi người tỉnh thức đứng nhìn như đỉnh núi im lìm giữa cơn bão. Sự bất tử không kéo dài tuổi thọ của thân xác mà mở ra một nhãn quan khác - thấy mình chưa từng sinh cũng chưa từng diệt.
Bất tử không phải phần thưởng dành cho ai đó đặc biệt mà là bản chất vốn có của mọi loài hữu tình, khác biệt duy nhất chỉ là ta có chịu nhìn hay không. Như mặt trời dù ta nhắm mắt thì nó vẫn tỏa sáng, người nhiếp tâm chỉ đơn giản là mở mắt ra và nhận biết rằng cái chết chỉ là một trò biến hình của hiện tượng. Khi ấy niềm an lạc không còn mong manh, mà trở thành khí chất thấm sâu vào từng thớ thịt, từng ánh nhìn, từng bước đi. Đó mới là cảnh giới mà Kinh Pháp Cú gọi là “Bất tử”! Không xa xăm, không thần bí, chỉ cần xoay tâm là thấy được ngay.
______
[1] Itivuttaka, Tiểu Bộ Kinh I, bản dịch của HT. Thích Minh Châu, 1982, tr. 443.
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
Tin sâu nhân quả, sống đúng chánh pháp mới là "ngày lành" của người học Phật
Tịnh hóa thân tâm và phụng sự đời sống là hai phương diện gắn bó mật thiết trong con đường xây dựng hạnh phúc theo tinh thần Phật giáo.
Mỗi mùa Phật đản trở về, hàng triệu người con Phật trên khắp thế giới lại cùng hướng tâm tưởng niệm ngày Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thị hiện nơi vườn Lâm-tỳ-ni cách đây hơn 26 thế kỷ.
Thế giới hôm nay đang phát triển với tốc độ chưa từng có. Trí tuệ nhân tạo thay đổi cách con người làm việc. Công nghệ số làm mờ ranh giới không gian và thời gian. Chỉ với một chiếc điện thoại, con người có thể tiếp cận lượng thông tin khổng lồ trong vài giây.
Mỗi năm khi mùa Phật đản về, người con Phật khắp nơi lại thành kính hướng tâm mừng ngày đản sinh của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.
Ni sư Pema Chödrön chia sẻ ba cách giúp chúng ta biến những khó khăn trong cuộc sống thành con đường dẫn đến sự tỉnh thức và niềm an vui.
Thường ngày người con Phật thực hành lễ hồng danh chư Phật, chư đại Bồ-tát, chư Hiền thánh tăng. Để làm gì? Để chúng ta nương theo nguyện lực của chư Phật, nương theo hạnh nguyện của chư Bồ-tát, mà phát nguyện tu tập theo chánh pháp.
Lối sống ít sở hữu (chủ nghĩa tối giản - minimalism) được nhắc đến như một triết lý sống tập trung loại bỏ đồ đạc và những yếu tố dư thừa để nhường chỗ cho các giá trị thật sự quan trọng.