Chí nguyện xuất gia
Khi một người cất bước vào cửa thiền, họ đã chấp nhận buông bỏ rất nhiều điều mà thế gian gọi là hạnh phúc.

Có một câu nói rất đẹp: “Năm tháng dưới cánh thiền môn sẽ dung dưỡng tôi, lặng lẽ, điềm nhiên hơn trước những khổ đau trần thế. Và một ngày, tôi tin mình cũng sẽ đi đến cuối con đường như Phật đã từng đi. Xin nguyện làm dòng tiếp nối bất diệt của Đức Thế Tôn giữa dòng sinh diệt này”.
Đó chính là tâm nguyện của người phát khởi chí xuất gia. Chí nguyện ấy không phải là điều dễ dàng có được, cũng chẳng phải là một niềm hứng khởi thoáng qua. Nó là kết tinh của nhiều đời gieo trồng thiện căn, là sự đánh thức từ những đau khổ của cõi đời để quay về tìm nơi an trú vĩnh hằng trong giáo pháp.
Xuất gia không đơn thuần là thay đổi y phục hay nơi chốn ở. Xuất gia là bước chuyển lớn trong tâm thức: từ nương tựa vào vô thường để quay về nương tựa Pháp thân thường trụ; từ rong ruổi trong vòng sinh tử để hướng đến giải thoát. Chính vì vậy, chí nguyện xuất gia là một hạt giống thiêng liêng, cần được chăm sóc và nuôi dưỡng bằng tất cả sự kiên định, tinh tấn và lòng tin vững chắc.
Khi một người cất bước vào cửa thiền, họ đã chấp nhận buông bỏ rất nhiều điều mà thế gian gọi là hạnh phúc. Nhưng họ cũng đồng thời chạm đến một thứ hạnh phúc sâu xa hơn - hạnh phúc của sự thảnh thơi, của việc thấy rõ bản chất vô thường, khổ, vô ngã. Cái vui của đời thường, so với niềm an lạc nơi thiền môn, chỉ như những hạt sương sớm tan nhanh dưới nắng.
Chí nguyện xuất gia, nếu không được gìn giữ, rất dễ bị sóng gió cuộc đời cuốn đi. Có những lúc người tu trẻ nhìn ra ngoài, thấy cuộc đời rực rỡ, thấy bao ước mơ, khát vọng thế gian mời gọi. Nhưng cũng chính lúc ấy, họ cần nhớ lại vì sao mình đã phát tâm bước vào cánh cửa đạo. Nhớ rằng, ngoài kia có thể nhiều hoa lệ, nhưng cũng đầy hệ lụy. Trong này tuy tĩnh lặng, đơn sơ, nhưng chính sự tĩnh lặng đó mới là mảnh đất để hạt giống Bồ-đề nảy mầm.
Chúng ta tu học hôm nay, không chỉ cho riêng mình. Người xuất gia mang trên vai chí nguyện lớn lao: nối dài con đường của Đức Thế Tôn, giữ ngọn lửa chánh pháp cháy sáng giữa cõi đời nhiều bóng tối. Khi một người dám nguyện: “Xin làm dòng tiếp nối bất diệt của Thế Tôn giữa dòng sinh diệt này”, thì lời nguyện ấy không chỉ cho đời hiện tại, mà còn là nguyện lực vượt qua vô lượng kiếp.
Đời sống tu hành không tránh khỏi những lúc mỏi mệt, hoài nghi. Nhưng chính trong những khoảnh khắc chao đảo ấy, ta lại càng cần trở về với chí nguyện ban đầu. Như người chèo thuyền giữa sóng lớn, chỉ cần giữ chắc tay chèo, giữ vững phương hướng, thì cuối cùng cũng sẽ cập bến bình an.
Người xuất gia hôm nay, nếu biết trân trọng từng phút giây trong thiền môn, nếu biết nuôi lớn lý tưởng bằng giới - định - tuệ, thì ngày mai chắc chắn sẽ góp thêm một bông hoa tươi thắm trong vườn đạo, tiếp nối hạnh nguyện của chư Phật, chư Tổ.
Ước mong rằng, mỗi ai đã từng gieo trong lòng mình hạt giống Bồ-đề, đã từng có ước nguyện xuất gia, thì hãy giữ gìn hạt giống ấy bằng sự tinh tấn. Để dù trong bất cứ cảnh duyên nào, chí nguyện ấy vẫn bừng sáng, soi rọi lối đi, và nâng bước ta trên con đường hướng thượng.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Vô thường gõ cửa
Phật pháp và cuộc sốngĐời như nước chảy qua đèo/ Không ai níu được cánh bèo thời gian/ Cho nên giữa chốn hợp tan/ Xin đừng oán trách ngập tràn trong tim
Có khi hạnh phúc chỉ là giây phút bạn thật sự có mặt cho chính mình
Phật pháp và cuộc sốngNgười ta thường đi rất xa để tìm sự an nhiên, nhưng đôi lúc an nhiên chỉ nằm trong khoảnh khắc bạn ngồi xuống, không vội vàng, không cố gắng trở thành ai khác. Chỉ là bạn, với chén trà nhỏ trong tay, lặng nhìn gió đi qua hiên nhà và nghe lòng mình trở về rất khẽ.
Thế gian là cõi tạm nhờ
Phật pháp và cuộc sốngThế gian là cõi tạm nhờ/ Đến rồi lại phải bơ vơ quay về/ Cho nên giữa những bộn bề/ Xin đừng chất chứa não nề vào tim...
Khi niềm vui phụ thuộc vào thế giới bên ngoài, ta mãi trở thành kẻ bị dẫn dắt
Phật pháp và cuộc sốngKhi tâm không còn chạy theo cảnh, một khoảng lặng bắt đầu xuất hiện, là trạng thái sáng tỏ và tự tại. Ta vẫn yêu thương, vẫn làm việc, vẫn sống giữa nhân gian, nhưng không còn đánh mất chính mình trong từng biến động.
Xem thêm














