Đừng vội tin cái tâm khi nó phản ứng
Người ta khổ không phải vì sự việc, mà vì cái cách họ nghĩ về sự việc đó. Mà cái nghĩ nếu không được điều phục sẽ kéo theo hàng loạt hành động sai, lời nói sai, và đau khổ không dứt.

Bình yên đến từ việc bạn lấy lại quyền làm chủ tâm trí và trái tim mình
Có một điều thú vị ở cái tâm:
Nó luôn khiến mình tin rằng mình đang đúng.
– Mình tức ai đó, là vì “họ sai”.
– Mình tổn thương, là vì “họ quá đáng”.
– Mình nổi sân, là vì “họ chạm tới lòng tự trọng của mình”. Hiếm khi nào… mình ngẫm lại suy xét: “Ủa, cái tâm đang nghĩ vậy có chắc là đúng không?”
Socrates bậc thầy triết học không nổi tiếng vì những gì ông biết. Mà vì những câu hỏi ông đặt ra. Và mỗi câu hỏi đó là một nhát chạm vào cái tưởng là “sự thật”.
Tâm là cần được điều phục. Chứ không phải để tin liền.
Cái mình đang nghĩ chưa chắc đã là cái thấy đúng.
Cái mình đang cảm chưa chắc đã là chân lý.
Vì tâm luôn bị chi phối bởi:
– Tập khí,
– Ký ức cũ,
– Mong cầu,
– Dính mắc,
– Và cả tổn thương chưa lành.
Ví dụ: Bạn gặp ai đó thấy ghét liền. Tâm nói: “Người này không hợp.”
Nhưng thật ra…bạn ghét họ vì họ giống ai đó từng làm bạn đau, chứ không phải vì họ sai. Hoặc: Bạn nổi sân vì bị góp ý. Tâm bạn nói: “Họ không hiểu tôi!” Nhưng thật ra...bạn đang bảo vệ hình ảnh “tôi đúng”, chứ không hẳn họ sai.
Vậy nên mới cần…đặt câu hỏi lại. Đặt câu hỏi không phải để nghi ngờ đời, mà để ngừng bị tâm lôi đi mà không biết.
– “Tâm này đang nghĩ gì vậy?”
– “Cái này có thật sự khách quan không?”
– “Hay chỉ là phản ứng quen thuộc của mình?”
Chính cái dừng lại để hỏi đó mới mở ra cánh cửa tỉnh thức.
Người ta khổ không phải vì sự việc, mà vì cái cách họ nghĩ về sự việc đó. Mà cái nghĩ nếu không được điều phục sẽ kéo theo hàng loạt hành động sai, lời nói sai, và đau khổ không dứt.
Tâm không soi lại là rất dễ phóng túng. Mà tâm phóng túng thì dù có tu bao nhiêu pháp thì vẫn khổ như thường.
Vậy nên, đừng tin liền cái tâm mình nghĩ. Hãy học dừng lại, thở một chút, và hỏi một câu:
– “Cái này… thật không?”
– “Có chắc là do người kia hay là do mình dính mắc.
– “Tôi đang thấy hay đang phản ứng?”
Vì sự tự do thật sự không phải là làm điều mình muốn, mà là thấy rõ cái tâm đang muốn gì rồi chọn cách không làm khổ mình, khổ người.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Thiếu nhi rước kiệu Phật, thắp đèn mừng Phật đản tại tu viện ở Củ Chi
Phật pháp và cuộc sốngHàng trăm Phật tử cùng các em nhỏ lớp giáo lý "Bé học Phật" đã trở về Tu viện Như Giác (Củ Chi, TP.HCM) tham dự các hoạt động mừng Đại lễ Phật đản Phật lịch 2570 trong không khí trang nghiêm, hoan hỷ.
Ngày Phật đến
Phật pháp và cuộc sốngNgày Phật đến cơn mưa dầm chợt nắng/ Sưởi ấm đời bằng lí Pháp cao siêu/ Thương chúng sinh nhân loại luống khổ nhiều/Vui phút chốc buồn sau muôn vạn kiếp...
Làm gì cũng nên nghĩ đến những khổ đau của người khác
Phật pháp và cuộc sốngLàm phước không bằng tiết kiệm phước...
“Thôi ông về ăn chay niệm Phật đi” - Câu nói của bác sĩ đã thay đổi cuộc đời một con người
Phật pháp và cuộc sốngỞ cái tuổi gần 60, ông Sơn vẫn có một công việc để làm ngày tám tiếng, cũng giờ hành chính như công nhân viên chức. Cái hay là công việc của ông tuy chẳng ra tiền nhưng cái ông kiếm được lại quý báu gấp trăm ngàn vạn lần giá trị của tiền, vì đó là một sứ mệnh.
Xem thêm














