Không thấy thân bất tịnh nên khởi dục, vì khởi dục nên tạo nghiệp
Thấy bất tịnh để trừ dục; thấy vô thường để bỏ chấp; thấy mong manh để phát tâm cầu giải thoát. Khi thân không còn là chỗ tựa vững chắc, ta sẽ quay về nương nơi tâm sáng; khi không còn xem thân là ngã, ta sẽ thấy được phần chân thật chưa từng sinh diệt.
Thân người từ lúc sinh ra đã mang theo sẵn mầm hoại diệt. Da mỏng như tờ giấy, thịt mềm như cỏ non, xương như khung tre, máu mủ như dòng nước đỏ chảy trong ống bọc bằng lớp da dễ rách. Thế mà phàm phu lại xem thân ấy là quý, chăm chút từng đường nét, tô trét đủ thứ, thơm tho hóa chất, trang sức vàng bạc, để che giấu điều mà thực chất chẳng thể nào che giấu được: bản chất bất tịnh.
Bên ngoài thơm chỉ vì người ta xức hương; bên ngoài đẹp chỉ vì người ta họa phấn; bên ngoài mịn chỉ vì người ta thoa dầu; nhưng bên trong, chỉ cần một vết thương nhỏ, máu mủ liền trào ra; chỉ cần một cái chết, thân liền cứng lạnh, đen sạm, sình trương, dòi bọ kéo đến như tìm lại nhà cũ. Một lỗ cầu xí còn có lúc sạch vì được dọn; thân người khi hoại rồi, thì chính mắt ta cũng không dám nhìn, chính tay ta cũng không dám đụng.
Từ tấm thân bất tịnh nở ra một đóa sen

Vậy mà giữa khi còn sống, người đời xem thân là ngọc, là vàng, là cái “ta”, là chỗ nương tựa tối hậu. Vì không thấy thân bất tịnh nên khởi dục, vì khởi dục nên tạo nghiệp, vì tạo nghiệp nên mãi luân hồi.
Thân này cũng chính là cửa ngõ để tham sân si lẻn vào, tạo đủ thứ khổ đau không đếm xuể. Một nỗi tham ái khởi lên vì thân; một cơn giận bùng lên vì thân; một sự ngu si kéo dài vì thân. Và giữa những góc xoay của cuộc đời, thân ấy luôn đứng đầu để ta bảo vệ, nhưng lại là kẻ phản bội ta đau đớn nhất khi nó bệnh, khi nó suy, khi nó chết.
Nếu dùng trọn vẹn nhận biết mà nhìn sâu vào thân, ta sẽ thấy sự thật hiển bày trong từng sát-na. Thân đang thở, nhưng hơi thở có thể dừng bất cứ lúc nào. Thân đang khỏe, nhưng trong máu đã có mầm bệnh. Thân đang đẹp, nhưng trong từng tế bào đã có sự tan hoại. Thân đang ấm, nhưng chỉ một đêm sau khi mất, hơi ấm biến thành lạnh buốt. Khi nhìn thấy sự thật ấy bằng trọn vẹn nhận biết, tâm sẽ tự nhiên buông bớt luyến ái, nhẹ bớt si mê, tinh tấn hơn trong đạo.
Không phải để ghét bỏ thân, mà để thấy đúng bản chất thân để không còn bị thân lừa. Thấy bất tịnh để trừ dục; thấy vô thường để bỏ chấp; thấy mong manh để phát tâm cầu giải thoát. Khi thân không còn là chỗ tựa vững chắc, ta sẽ quay về nương nơi tâm sáng; khi không còn xem thân là ngã, ta sẽ thấy được phần chân thật chưa từng sinh diệt.
Và từ đó, từng niệm sáng hơn, từng hơi thở thấm sâu trọn vẹn nhận biết, không còn bị chiếc túi da bất tịnh này làm cho lầm lạc nữa.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Đi chùa có nên cầu cho mình… trúng số để trả nợ?
Phật giáo thường thứcTôi từng nghe một người than rất thật: “Con không tham đâu, con chỉ xin Phật cho trúng một tờ vé số để trả hết nợ thôi”. Nghe vừa buồn cười, vừa thương.
Tam thân Phật là gì? Giải mã pháp thân, báo thân, ứng hóa thân của Ngài
Phật giáo thường thứcTam thân Phật bao gồm: pháp thân, báo thân và ứng hóa thân. Đức Phật không chỉ hiện hữu trên thế gian qua nhục thân bằng xương thịt (ứng hóa thân) mà Ngài còn sở hữu pháp thân bất sinh bất diệt và báo thân vô lượng công đức. Đồng thời, Đức Phật khẳng định chúng sinh cũng có đầy đủ tam thân như Ngài.
Ý nghĩa Đại lễ Phật đản PL.2570: Từ bi - Trí tuệ - Đoàn kết - Trách nhiệm xã hội
Phật giáo thường thứcMùa Phật đản Phật lịch 2570 trở về trong niềm hoan hỷ của hàng triệu người con Phật trên khắp năm châu. Bài giảng Ý nghĩa Đại lễ Phật đản của Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm không chỉ nhấn mạnh giá trị thiêng liêng của ngày Đức Phật đản sinh, mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về từ bi, trí tuệ, đoàn kết và trách nhiệm xã hội - những nền tảng cần thiết để xây dựng một xã hội an lành, hòa bình và phát triển bền vững trong thời đại hôm nay.
Dẹp bỏ cái tôi, dễ không?
Phật giáo thường thứcCó người từng nói với tôi rằng: “Tu cả đời, thứ khó bỏ nhất vẫn là cái tôi”. Ngẫm lại thấy đúng.
Xem thêm














