Khi thời khắc cuối cùng đến...

Khi thời khắc cuối cùng của đời sống này đến gần, khi các cơn bệnh và cảm thọ đau đớn bắt đầu phát sinh, ta phải tự hỏi: lúc ấy, mình sẽ làm gì?

Có phải mình sẽ chỉ chú tâm vào hơi thở ra vào như một phản xạ?

Hay mình sẽ cố gắng điều phục nội tâm để cho định lực vững vàng, để cho tâm không hoảng loạn?

Dù lựa chọn cách nào, thì người hành trì - đặc biệt là người xuất gia - cũng cần có sự chuẩn bị từ trước. Phải có một điểm tựa bên trong, phải có một nơi nương tựa vững chắc cho chính tâm mình.

Khi thời khắc cuối cùng đến... 1
Giờ phút cuối cùng. Ảnh chỉ mang tính minh họa

Vậy nỗi khổ thực sự bắt đầu từ đâu?

Nó không đến từ thân thể này. Nỗi khổ phát sinh từ những dòng suy nghĩ mang nặng bản ngã: “Tôi sắp chết rồi sao?”, “Cuộc đời của tôi sắp kết thúc rồi à?”, “Tôi sẽ mất hết tất cả chăng?” Chính những suy nghĩ ấy - về cái tôi, về sở hữu của tôi - mới là gốc rễ sâu xa của khổ đau.

Nếu ta không nhận diện và cắt đứt kịp thời, thì những đau đớn thể xác sẽ trở thành khổ thọ gấp nhiều lần trong tâm.

Thay vì suy nghĩ như vậy, hãy học cách quán chiếu như một hành giả chân chính: Rằng thân ngũ uẩn này đang chịu sự bức bách, rằng nó đang bị dày vò bởi các cảm thọ khổ, rằng nó rồi sẽ hoại diệt, sẽ tan rã, sẽ trở về với đất nước gió lửa.

Không có cái gì gọi là “tôi đang chết” - chỉ có sự tan hoại của thân xác, của các Pháp hành, như đúng với bản chất vô thường của chúng.

Đức Thế Tôn đã dạy rất rõ: Tất cả các hành (saṅkhāra) là vô thường. Chúng chỉ là sự sinh và sự diệt.

Không có cái gọi là “ta”, không có cái gọi là “của ta”.

Những gì ta tưởng là con ta, tài sản của ta, danh vọng hay thân phận của ta - thật ra chưa từng có thực.

Chính những suy tưởng vô ngã như vậy, gắn liền với tuệ quán (Vipassanā), mới có thể làm dịu đi nỗi khổ.

Ngược lại, nếu ta cứ để tâm mình nghĩ: “Tôi đang đau”, “Tôi phải chịu đựng cái này”, “Tôi không muốn chết”… thì nỗi khổ sẽ tăng lên gấp bội.

Nếu ta không thể vượt qua được ngọn núi “bản ngã”, thì những cơn sóng khổ đau sẽ liên tục tràn đến.

Hãy nhớ rằng, một đời sống - xét cho cùng - cũng chỉ là một quá trình có khởi đầu và kết thúc.

Không có ai sống mãi.

Không có gì thuộc về ta.

Mọi sự sinh ra đều phải hoại diệt.

Hãy để mọi Pháp tự vận hành theo đúng bản chất của nó.

Không cần thiết phải bám víu, không cần thiết phải cố giữ lấy điều gì cả.

Nếu có điều gì ta nên nắm giữ lúc đó, thì đó chính là sự tỉnh giác (sati), nỗ lực tinh tấn (vīriya), và tuệ giác (paññā) - những phẩm chất của Đạo.

Đó mới là điều đáng để quan tâm, để giữ lấy trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.

Nếu ta có thể duy trì được cái nhìn như vậy, thì ta đang thực sự đồng hành cùng với Chánh Pháp.

Nhưng nếu không làm được, thì cái chết sẽ trở nên đáng sợ vô cùng.

Trong đời này đã có rất nhiều người, nhờ có sự tu tập và chánh niệm vững vàng, đã có thể ra đi một cách an lạc, nhẹ nhàng, không bám víu. Họ ra đi trong tỉnh thức, giữa Chánh pháp, không sợ hãi, không oán hận.

Vào lúc ấy, đừng chạy theo dục vọng hay những ước muốn cuối cùng. Dù điều gì xảy ra, cũng hãy sống với Pháp.

Nếu thời điểm phải chết đã đến, hãy để nó đến như một sự chuyển hóa tất yếu.

Chỉ cần nội tâm còn trụ vững trong Pháp, thì không điều gì có thể khiến ta khổ đau.

Chúng ta - nhất là những người xuất gia - nếu thực sự biết chuẩn bị trước, thì đến khi cái chết thực sự đến, khi cảm thọ đau đớn trở nên dữ dội, ta vẫn có thể giữ tâm mình an trú trong Pháp. Ta vẫn có thể đối xử hiền hòa với những người chăm sóc mình, không nổi sân, không tạo thêm nghiệp.

Ta vẫn có thể buông bỏ mọi mong cầu, mọi dính mắc, chỉ còn giữ Chánh pháp trong tim.

Chính trạng thái ấy - trạng thái mà không còn mong muốn gì khác ngoài Pháp - mới là nền tảng đưa đến sự an lạc vĩnh cửu.

Và chỉ khi nào sống với tâm như vậy, ta mới xứng đáng là người đi theo con đường của chư Thánh.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Cấm túc trong Phật giáo là gì?

Phật giáo thường thức 16:14 02/06/2026

Trong mùa An cư kiết hạ, Phật tử thường nghe chư Tăng Ni nhắc đến cụm từ "cấm túc an cư". Tuy nhiên, không phải ai cũng hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ "cấm túc".

Phật giáo đồng hành xây dựng xã, phường xã hội chủ nghĩa vì cuộc sống an lạc của nhân dân

Phật giáo thường thức 13:00 02/06/2026

Xây dựng xã, phường xã hội chủ nghĩa không chỉ là yêu cầu đổi mới mô hình quản trị cơ sở mà còn là quá trình hiện thực hóa các giá trị tốt đẹp của chủ nghĩa xã hội trong đời sống hằng ngày của nhân dân. Trong hành trình ấy, Phật giáo Việt Nam với truyền thống “hộ quốc an dân”, đồng hành cùng dân tộc đang tiếp tục phát huy vai trò tích cực trong xây dựng cộng đồng đoàn kết, nhân văn, văn minh, góp phần củng cố nền tảng tinh thần xã hội và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong đời sống cơ sở.

Những hiện tượng kỳ diệu xảy ra vào lúc Bồ-tát đản sanh và điềm báo của chúng?

Phật giáo thường thức 10:00 02/06/2026

Vào lúc đản sanh của Bồ tát, những hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra rõ ràng. Những hiện tượng này và điềm báo của chúng được giải thích dưới đây theo đúng với bài kinh Mahāpadāna và các bài Chú giải của bộ Buddhavaṃsa.

Chữ “duyên” trong “nghiệp duyên”

Phật giáo thường thức 08:45 02/06/2026

Từ "nghiệp duyên" này người đời rất thường nhắc tới. Duyên là sao?

Xem thêm