Ngàn dặm một mình

Đi một mình, nghĩa là trọn vẹn với từng bước chân, là ngọn hải đăng tự thắp sáng chính mình giữa pháp giới bao la.

Khi nào đó rồi tôi sẽ chết,

Ngày lìa xa vẫn mãi yêu thương

Dâng trần gian tình thơ thắm thiết

Lộng lối về gió mát muôn phương.

Cuộc hiện sinh này tựa như một khúc giao hưởng vô hình của những tầng tâm thức. Chúng ta không bước đi giữa những lăng lũy vật chất thô nhám, mà đang dạo qua những vô thức mênh mông.

Mỗi nhân duyên hội ngộ trên ngàn dặm hành trình đều như một phiến lá rụng xuống dòng sông, lay động nhẹ nhàng và để lại những gợn sóng như mở ra thực tại.

Khi tâm thức mãi tìm kiếm thỏa mãn từ bên ngoài, còn mang năng lượng của sự hời hợt, nhìn đâu cũng thấy khao khát, biến mọi nẻo đường bằng phẳng thành những khói sương hoang vắng, nhạt nhẽo.

Ngược lại, chỉ khi bạn trải nghiệm sống trọn vẹn với tự tánh trong sáng, đã nhận ra sự trọn lành của tuệ giác; mọi tiếng ồn ào của bản ngã tự khắc như sương tan ngày xuân, nhường chỗ cho một khoảng lặng thanh tao, tĩnh lắng.

Hành trình ngàn dặm, khởi đầu dưới bước chân

Ngàn dặm một mình  1
Ảnh minh họa. 

Sự bình an hay giông bão, không nằm ở cảnh trí bên ngoài, mà thắp nguồn từ độ rung cảm của nội tâm. Một tâm thức đầy rẫy biến động thì dẫu có trầm mình trong tiếng chuông chùa lắng đọng, hay náo mình sau những pho kinh cổ, vẫn nghe tiếng sóng gầm vang nơi cõi lòng. Trong khi đó, người đã rõ thấy thực tánh, dẫu có đứng giữa ngọn gió thời cuộc hay vần vũ đổi thay, vẫn thong dong giữ một nhịp đập phẳng lặng, tỏa ra hương thầm thanh tịnh như đóa sen nở dọc bờ hư không.

Hành trình giác ngộ vốn là câu chuyện của phút giây này. Hãy quay lại, trọn vẹn với hiện tại, hành trình này bạn phải một mình. Mọi ước vọng gửi gắm vào tương lai xa xôi hay một cõi dọc ngang nào khác đều cần được nhẹ nhàng buông xả, bởi chúng chỉ là những vệt nắng lung linh khúc xạ qua lăng kính của mong cầu.

Nương tựa vào sự an nhiên của người khác là mượn một ánh lửa sưởi ấm canh thâu; gánh gồng sự bất an của người khác là tự buộc mình vào một dây tơ rối. Bậc trí giả thấu thị rằng, vạn duyên dẫu muôn sắc muôn hương, cũng chỉ là những áng mây bay ngang qua bầu trời tâm thức rộng lớn, đến rồi đi, chẳng để lại dấu vết nào.

Chân lý là thực tại đang là. Thực tại ấy thanh khiết vô ngần, chỉ bừng nở khi ta dám đứng lại, nhìn ngắm chính mình bằng một sự tự soi chiếu trọn vẹn, không vướng bận, không mong cầu nắm giữ.

Bậc thiện trí không khép cửa trốn chạy cuộc đời, họ tùy duyên hiện hữu, như dòng nước uốn lượn qua trăm ghềnh thác, mỉm cười chào đón mọi cuộc hội ngộ và tiễn biệt những chuyến chia ly. Nhưng trên tất cả, họ là những kẻ độc hành mộng mơ vĩ đại. Họ bước qua thế gian không phải bằng sự lạnh lùng thiết lập của bản ngã, mà bằng gót chân tự tại của một tâm thức đã vượt thoát khỏi mọi định kiến của tha nhân.

Đi một mình, nghĩa là trọn vẹn với từng bước chân, là ngọn hải đăng tự thắp sáng chính mình giữa pháp giới bao la. Dám đi một mình, cũng có nghĩa là bạn đã dám chết một mình – một sự khép lại dịu dàng của quá khứ để nhường lối cho đóa hoa thực tại bừng nở vẹn nguyên.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

Muốn giàu có, hãy gieo nhân giàu có

Phật giáo thường thức 19:35 09/06/2026

Nhiều người tôn kính và cúng dường Tôn giả Sivali với mong muốn được ngài gia hộ cho tài lộc, sung túc và thịnh vượng. Điều đó không có gì sai. Nhưng nếu chỉ cầu nguyện mà bản thân không chịu tạo nhân, thì đến bao giờ mới có thể giàu có được?

Ba loại người tu dễ đi lạc đường

Phật giáo thường thức 15:00 09/06/2026

Một hôm, có người đến bạch Phật: “Bạch Thế Tôn, làm sao biết mình đang tu đúng? Đức Phật không dạy nhìn lỗi người khác. Ngài dạy hãy nhìn lại chính mình. Trong đời sống tu tập, có ba hạng người rất dễ lạc hướng mà không hay biết. Hãy cùng đọc kỹ và suy ngẫm sâu nhe...

Người ác sợ điều thiện, người thiện cũng sợ điều ác

Phật giáo thường thức 11:22 09/06/2026

Một người ác, nếu ở giữa một trăm người thiện, sẽ khó có thể an ổn ở đó lâu dài. Nhưng một người thiện, dù ở giữa một trăm người ác, vẫn có thể đứng vững và tồn tại.

Đừng biến giới luật thành thước đo của sự phán xét

Phật giáo thường thức 09:48 09/06/2026

Dùng giới luật của đức Phật như một loại thước đo phán xét người khác. Đây là một trạng thái cực kỳ vi tế. Nhiều người tu rất lâu vẫn không nhận ra. Vì nó khoác lên mình vẻ ngoài của đạo đức, nên rất khó thấy. Đó là khi miệng thì nói Chánh Pháp, thân thì giữ giới nghiêm túc nhưng trong tâm lại âm thầm xem thường người khác.

Xem thêm