Ngàn dặm một mình
Đi một mình, nghĩa là trọn vẹn với từng bước chân, là ngọn hải đăng tự thắp sáng chính mình giữa pháp giới bao la.
Khi nào đó rồi tôi sẽ chết,
Ngày lìa xa vẫn mãi yêu thương
Dâng trần gian tình thơ thắm thiết
Lộng lối về gió mát muôn phương.
Cuộc hiện sinh này tựa như một khúc giao hưởng vô hình của những tầng tâm thức. Chúng ta không bước đi giữa những lăng lũy vật chất thô nhám, mà đang dạo qua những vô thức mênh mông.
Mỗi nhân duyên hội ngộ trên ngàn dặm hành trình đều như một phiến lá rụng xuống dòng sông, lay động nhẹ nhàng và để lại những gợn sóng như mở ra thực tại.
Khi tâm thức mãi tìm kiếm thỏa mãn từ bên ngoài, còn mang năng lượng của sự hời hợt, nhìn đâu cũng thấy khao khát, biến mọi nẻo đường bằng phẳng thành những khói sương hoang vắng, nhạt nhẽo.
Ngược lại, chỉ khi bạn trải nghiệm sống trọn vẹn với tự tánh trong sáng, đã nhận ra sự trọn lành của tuệ giác; mọi tiếng ồn ào của bản ngã tự khắc như sương tan ngày xuân, nhường chỗ cho một khoảng lặng thanh tao, tĩnh lắng.
Hành trình ngàn dặm, khởi đầu dưới bước chân

Sự bình an hay giông bão, không nằm ở cảnh trí bên ngoài, mà thắp nguồn từ độ rung cảm của nội tâm. Một tâm thức đầy rẫy biến động thì dẫu có trầm mình trong tiếng chuông chùa lắng đọng, hay náo mình sau những pho kinh cổ, vẫn nghe tiếng sóng gầm vang nơi cõi lòng. Trong khi đó, người đã rõ thấy thực tánh, dẫu có đứng giữa ngọn gió thời cuộc hay vần vũ đổi thay, vẫn thong dong giữ một nhịp đập phẳng lặng, tỏa ra hương thầm thanh tịnh như đóa sen nở dọc bờ hư không.
Hành trình giác ngộ vốn là câu chuyện của phút giây này. Hãy quay lại, trọn vẹn với hiện tại, hành trình này bạn phải một mình. Mọi ước vọng gửi gắm vào tương lai xa xôi hay một cõi dọc ngang nào khác đều cần được nhẹ nhàng buông xả, bởi chúng chỉ là những vệt nắng lung linh khúc xạ qua lăng kính của mong cầu.
Nương tựa vào sự an nhiên của người khác là mượn một ánh lửa sưởi ấm canh thâu; gánh gồng sự bất an của người khác là tự buộc mình vào một dây tơ rối. Bậc trí giả thấu thị rằng, vạn duyên dẫu muôn sắc muôn hương, cũng chỉ là những áng mây bay ngang qua bầu trời tâm thức rộng lớn, đến rồi đi, chẳng để lại dấu vết nào.
Chân lý là thực tại đang là. Thực tại ấy thanh khiết vô ngần, chỉ bừng nở khi ta dám đứng lại, nhìn ngắm chính mình bằng một sự tự soi chiếu trọn vẹn, không vướng bận, không mong cầu nắm giữ.
Bậc thiện trí không khép cửa trốn chạy cuộc đời, họ tùy duyên hiện hữu, như dòng nước uốn lượn qua trăm ghềnh thác, mỉm cười chào đón mọi cuộc hội ngộ và tiễn biệt những chuyến chia ly. Nhưng trên tất cả, họ là những kẻ độc hành mộng mơ vĩ đại. Họ bước qua thế gian không phải bằng sự lạnh lùng thiết lập của bản ngã, mà bằng gót chân tự tại của một tâm thức đã vượt thoát khỏi mọi định kiến của tha nhân.
Đi một mình, nghĩa là trọn vẹn với từng bước chân, là ngọn hải đăng tự thắp sáng chính mình giữa pháp giới bao la. Dám đi một mình, cũng có nghĩa là bạn đã dám chết một mình – một sự khép lại dịu dàng của quá khứ để nhường lối cho đóa hoa thực tại bừng nở vẹn nguyên.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Ngàn dặm một mình
Phật giáo thường thứcĐi một mình, nghĩa là trọn vẹn với từng bước chân, là ngọn hải đăng tự thắp sáng chính mình giữa pháp giới bao la.
Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn
Phật giáo thường thứcNgày lễ Phật đản, chúng ta thường được nghe nhắc đến hình ảnh Đức Phật mới ra đời đi bảy bước, tay chỉ trời tay chỉ đất nói: “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn”.
Tín tâm không đi kèm trí tuệ, sẽ trở thành con đường đi vào mê tín
Phật giáo thường thứcTín tâm rất đẹp, nhưng nếu không có trí thì cái đẹp ấy sẽ dẫn đi sai đường...
Cung kính chư Tăng, phước báu lớn trong giáo Pháp
Phật giáo thường thứcTrong giáo pháp của Đức Phật, cung kính Chư Tăng không chỉ là phép lịch sự hay nghi thức tôn giáo. Đó là một thiện nghiệp lớn, vì Chư Tăng là những người đang sống đời phạm hạnh, gìn giữ và truyền trao Chánh Pháp cho thế gian.
Xem thêm














