Nghe pháp tôn trọng, nhưng chớ vội tin
Nghe Pháp là từ thường gặp trong kinh. Đa văn là nghe Pháp nhiều, một trong những hạnh lành. Ngày nay, nghe Pháp không chỉ nghe giảng mà còn là đọc, tụng, nghiên cứu, thảo luận, biên khảo giáo pháp.
"Một thời Phật ở trong núi Kỳ-xà-quật, thành La-duyệt cùng với chúng Đại Tỳ-kheo một ngàn hai trăm năm mươi người.…
Bấy giờ, sau khi tùy nghi an trú ở thôn Am-bà-la, Ðức Thế Tôn lại bảo A-nan: Hãy sửa soạn để đi thôn Chiêm-bà, thôn Kiền-đồ, thôn Bà-lê-bà và thành Phụ-di. A-nan đáp: Thưa vâng. Rồi xếp y ôm bát, cùng đại chúng theo hầu Thế Tôn, theo con đường từ Bạt-kỳ đi lần đến các thành khác, đến phía Bắc thành Phụ-di, nghỉ lại trong rừng Thi-xá-bà.
Phật nói với các Tỳ-kheo:
- Ta sẽ nói cho các ngươi nghe Bốn đại giáo pháp. Hãy lắng nghe, hãy suy ngẫm kỹ.
- Bốn pháp ấy là gì? Nếu có vị Tỳ-kheo nào nói như vầy: Này chư Hiền, tôi từng ở tại thôn kia, thành kia, nước kia, đích thân theo Phật được nghe, được lãnh thọ giáo pháp này. Nghe như vậy thì các ngươi cũng không nên vội tin, cũng không nên bài bác. Hãy nương theo Kinh mà xét chỗ hư thật. Nương theo Luật, nương theo Pháp mà xét rõ gốc ngọn. Nếu thấy lời nói ấy không đúng Kinh, không đúng Luật, không đúng Pháp, thì các ngươi hãy nói lại người kia rằng: Phật không nói như thế, ngươi đã nhớ lầm chăng? Bởi vì chúng tôi nương Kinh, nương Luật, nương Pháp. Mà lời ngươi vừa nói trái với Chánh pháp. Vậy này Hiền sĩ, ngươi chớ có thọ trì và chớ đem nói cho người khác. Hãy từ bỏ nó đi. Trái lại nếu xét thấy lời kia đúng Kinh, đúng Luật, đúng Pháp thì hãy nói với người kia rằng: Lời ngươi vừa nói, đúng là lời Phật nói. Vì chúng tôi nương Kinh, nương Luật, nương Pháp. Mà lời ngươi vừa nói phù hợp với Chánh pháp. Vậy Hiền sĩ! Hãy cẩn thận thọ trì và rộng nói cho người nghe, chớ có từ bỏ…”.
(Kinh Trường A-hàm, kinh Du hành, số 2 [trích])
Phật dạy thuyết Pháp cho người phải có đủ năm đức

Lời bàn:
Nghe Pháp là từ thường gặp trong kinh. Đa văn là nghe Pháp nhiều, một trong những hạnh lành. Ngày nay, nghe Pháp không chỉ nghe giảng mà còn là đọc, tụng, nghiên cứu, thảo luận, biên khảo giáo pháp.
Thời Phật tại thế, đã có người nghe Pháp rồi ghi nhớ, cảm nhận và truyền đạt lại sai với bản ý của Thế Tôn. Những ai rơi vào trường hợp này, Đức Phật liền cho gọi đến trước đại chúng để kiểm tra, chỉnh sửa, xác chứng, có lúc người nói sai ý Phật còn bị quở trách nặng nề.
Từ đó, Đức Phật dạy mọi người không nên chủ quan, chớ có vội tin dù người nói khẳng định đã nghe từ chính miệng Ngài. Nghe xong một thời giảng, đọc qua một trang sách, cần kiểm chứng xem những gì vị ấy nói có đúng với Kinh, hợp với Luật. Nếu đúng với Kinh Luật thì thọ trì và đem nói cho người khác, còn không đúng thì mạnh dạn từ bỏ. Đây là cách ứng xử khách quan, khoa học, tôn trọng sự thật. Cần vượt qua tất cả nhãn mác và thành trì, từ tổ sư, cao tăng, đại sư, thiền sư cho đến tôn sư… kể cả nhân danh nghe từ miệng của Đức Phật, nếu không đúng với Kinh Luật thì vẫn không theo.
Nghe Pháp với định kiến là một thiệt thòi. Không ít người nghĩ rằng những gì mà tôn sư nói ra đều là chân lý. Tôn sư lại luôn hùng hồn “trong kinh Phật dạy rằng…” mà lắm khi chẳng nói rõ kinh nào. Đệ tử nhắm mắt tin càn, sư phụ tha hồ phóng ý nên mới có hiện tượng một số vị thuyết pháp tùy hứng, tùy tiện như hiện nay.
Thành ra, người nghe Pháp cần khó tính hơn để người thuyết Pháp phải nghiêm túc, nói đúng ý Phật, đây là một trong những cách bảo vệ Chánh pháp. Đại chúng thì không phải ai cũng có thời gian và khả năng để đối chiếu với Kinh Luật. Nhưng hàng ngũ xuất gia, cụ thể là những ban ngành chuyên môn của Giáo hội cần phản biện kịp thời, nếu pháp sư nào mà giảng sai ý Phật thì mạnh dạn phê phán và bác bỏ nhằm giữ gìn sự tôn nghiêm của Chánh pháp.
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn


Tám đức của người giữ giới không nói dối theo lời Phật dạy
Lời Phật dạy
Người tu dù xuất gia hay cư sĩ đều phải giữ giới. Tu không phải tu cho Phật hay tu cho người nào khác mà là tu cho mình. Đời này mình giữ giới thanh tịnh thì đời này mình được an vui, đời sau cũng được phước đức an vui. Nếu không giữ giới đời này khổ, đời sau cũng khổ.

Năm uẩn đều không, chết cũng thong dong
Lời Phật dạy
Dù muốn dù không thì đoạn cuối cuộc đời ai cũng phải đi qua. Tuy vậy, đi qua tử sinh với tâm thái nào mới là vấn đề?

Kẻ trì pháp tại gia sao được gọi Tỳ-kheo?
Lời Phật dạy
Sa-môn là một từ chung để chỉ những người tu ở Ấn Độ, gần giống như ông đạo ở xứ ta. Thời Phật, có nhiều hạng loại Sa-môn, nên đệ tử xuất gia của Ngài được gọi riêng là Sa-môn Thích tử.

Pháp sư là thiện thuyết
Lời Phật dạy
Pháp sư đa phần chỉ là tạm gọi, pháp sư đích thực phải là bậc thiện thuyết, khéo nói; nói ra sự thật ngũ uẩn giai không để người nghe tin hiểu mà buông bỏ, xả ly, không còn chấp thủ tự ngã.
Xem thêm