HT.Thích Tịnh Hạnh: Nhờ mẹ mà bén duyên với cửa Phật
Mẹ tôi là một Phật tử thuần thành của chùa Phóng Quang, ấp Mỹ Hóa, xã An Hội, tỉnh Bến Tre (nay thuộc TP.Bến Tre). Vì nhà gần chùa nên tối nào bà cụ cũng đến chùa lễ Phật, tụng kinh. Tâm nguyện này được cụ bà duy trì khá trọn vẹn dù có bận việc gì đi nữa.
Đại lão HT.Thích Hiển Tu: “Chỉ nghĩ tới niệm Phật mỗi ngày”
Tôi là con trai út trong nhà, không có nhiều bạn bè nên khá gần với mẹ bởi dành phần lớn thời gian bên mẹ. Cũng bởi tình mẹ con thân thiết nên mỗi khi bà cụ đi đâu đều dẫn tôi theo và đi chùa mỗi tối cũng không ngoại lệ. Hàng ngày, lúc trời nhá nhem tối, cơm nước xong, bà cụ lại mang theo túi xách nhỏ quen thuộc đi chùa. Những lúc như vậy, bà cụ đều yêu cầu tôi phải tranh thủ ăn cơm, áo quần tươm tất để cùng bà cụ lên chùa tụng kinh.
Theo mẹ đi chùa, được đánh giá là hiền lành, ngoan ngoãn, tôi cũng ít khi chú tâm vào đọc kinh mà phần lớn chạy nhảy, chơi đùa quanh chùa. Hoặc giả khi được hướng dẫn có ngồi vào đọc kinh thì cũng ngủ gục nơi góc chánh điện. Có một lần thấy tôi ngủ say quá, sau khi thời kinh hoàn mãn, bà cụ một mình về nhà, để tôi ngủ lại chùa mà không đánh thức để mẹ con cùng về.
HT.Thích Tịnh Hạnh
Nửa khuya khi thức dậy, thấy xung quanh vắng vẻ và là một khung cảnh khác, tôi bật dậy khóc ngon lành và xin thầy về nhà. Đường từ chùa về nhà không quá xa nhưng ngặt nỗi phải đi qua một cái miễu mà tuổi thơ của tôi bị ám ảnh vì nghe người lớn truyền nhau tại đây nhiều ma quỷ, rất ghê sợ. Mang tâm lý sợ hãi nhưng không quen ở một mình trên chùa nên tôi đã nhắm mắt nhắm mũi phóng một mạch về nhà. Đến nhà, thấy cụ bà đang bình thản ngồi ăn khuya bên ánh đèn dầu, tôi ức quá ôm bà khóc ngon lành vì cứ tưởng bà cụ bỏ rơi mình.
Hỏi bà cụ tại sao bỏ tôi lại một mình ở chùa, cụ nhẹ nhàng đáp: “Vì thấy tụi bây ngủ ngon quá, mẹ không nỡ kêu dậy nên để ngủ lại chùa cho tiện!” làm tôi càng tủi thân theo cách nghĩ của trẻ thơ. Nhưng cũng nhờ thế mà tôi quen với việc đến chùa sinh hoạt và sau này gắn bó, thân thiết để rồi ngôi chùa trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống của mình. Sau này, tôi phát tâm xuất gia, trở thành tu sĩ Phật giáo cũng xuất phát từ những năm tháng tuổi thơ cùng bà cụ đi chùa, đọc kinh và lễ Phật.
Đây cũng là kỷ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và cụ vì khi tôi vừa tròn 6 tuổi, cụ bà đã qua đời giữa lúc thực dân Pháp chiếm đóng ở Việt Nam và đất nước lâm vào cảnh chiến tranh ác liệt, điêu tàn. Khi mẹ mất, thời gian còn lại trước khi xuất gia, tôi ở với ông cụ và các anh, chị lớn trong nhà.
HT.Thích Tịnh Hạnh/ Thành viên HĐCM, Chứng minh BTS GHPGVN TP.HCM
(Bảo Thiên ghi)
Nguồn: Giacngo.vn
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
TIN LIÊN QUAN
Dành cho bạn
Đại sư Giám Chân & hành trình truyền bá Chánh pháp sang Nhật
Tăng sĩTuổi ngoài 60, hai mắt bị mù thế nhưng Giám Chân vẫn quyết định nhận lời sang Nhật Bản để hoằng pháp, truyền bá Phật môn bất chấp những nguy hiểm đang chờ đợi.
Tiểu sử Trưởng lão Hòa thượng Thích Giác Tường (1930-2026)
Tăng sĩCuộc đời và đạo nghiệp của Trưởng lão Hòa thượng Thích Giác Tường là bài pháp vô ngôn về hạnh xả ly và thoát tục.
Tiểu sử Trưởng lão Hòa thượng Thích Thanh Dục
Tăng sĩDù ở bất kỳ vị trí, nhiệm vụ nào, Trưởng lão Hòa thượng Thích Thanh Dục cũng đều tận tâm, tận lực, hành Bồ-tát đạo, nêu cao tinh thần từ bi, trí tuệ của đạo Phật “Phật pháp bất ly thế gian giác”, là tấm gương sáng cho hàng hậu học noi theo.
Đức Đại lão HT.Thích Tịnh Khiết - danh Tăng lỗi lạc
Tăng sĩĐại lão Hòa thượng Thích Tịnh Khiết (1890-1973), nguyên Hội chủ Tổng hội Phật giáo Việt Nam, Đệ nhất Tăng thống GHPGVN Thống nhất, bậc danh Tăng kiệt xuất đã lãnh đạo Phật giáo Việt Nam đi qua khúc quanh bi tráng nhất của một thời đại.














