Sanh và tử chỉ là hơi thở của đất trời

Giữa khu rừng thu vàng rực, có một chiếc lá nhỏ vẫn lặng lẽ sống đời mình trên cành cao của cây cổ thụ. Từ khi mở mắt chào đời, nó thường tự hỏi: “Một ngày nào đó ta sẽ rời khỏi cành. Khi ấy, chuyện gì sẽ xảy ra? Ta có còn là ta nữa không?”

Sanh và tử chỉ là hơi thở của đất trời 1
Ảnh minh họa. 

Tự tại trước sinh tử

Gió nghe được câu hỏi ấy, chỉ khẽ mỉm cười, không đáp. Cành cây già cũng nhẹ nhàng đưa đẩy, như muốn nói: “Rồi sẽ đến đúng thời. Không sớm, không muộn.”

Ngày qua ngày, nó xanh lên, lớn lên, trú mình trong tiếng chim hót và ánh nắng dịu dàng. Nhưng một buổi sáng cuối thu, nó nhận ra thân mình đã ngả vàng. Một sợi tơ mảnh như tách ra khỏi cuống lá. Nó run rẩy hỏi Cành:

- Có phải… đã đến lúc?

Cành trầm tĩnh đáp:

- Không ai biết chính xác “lúc” là khi nào. Chỉ có sự vận hành. Khi đến, đừng nắm giữ, cũng đừng sợ hãi. Con chưa từng thuộc về ta. Con thuộc về trời đất.

Nó lặng yên. Từ sâu thẳm, một nỗi sợ mơ hồ trỗi dậy: “Nếu ta rơi xuống… liệu ta sẽ biến mất?”

Gió nhẹ nhàng lướt qua, ôm lấy nó:

- Không có gì mất đi. Khi ở trên cành, con là lá. Khi rời cành, con là hành trình. Khi chạm đất, con là dưỡng chất. Khi tan vào đất trời, con là mây, là mưa, là suối nguồn… Chỉ hình dạng thay đổi. Bản chất của con xưa nay vốn là vô sinh bất diệt, và chưa từng rời con phút giây nào cả.

Những lời ấy như một bài kệ thấm vào từng thớ lá mỏng. Nó bỗng cảm nhận mình không đơn độc. Xung quanh, hàng ngàn chiếc lá khác cũng đang thì thầm cùng số phận. Không ai sợ, không ai níu kéo bởi ai cũng biết: rời đi không phải kết thúc, mà là một vòng trở về.

Chiều hôm ấy, một cơn gió lớn đi ngang. Cuống lá buông lơi. Nó rời cành.

Nó không rơi xuống, mà bay nhẹ như một lời nguyện cuối của mùa thu. Mỗi vòng xoay là một nhịp thở an nhiên. Mỗi nâng đỡ của gió là một lời tiễn biệt. Nó nhìn lại cành cây mẹ đang dần xa, cảm thấy không còn mất mát. Chỉ có lòng biết ơn.

Khi chạm đất, nó cảm thấy ấm. Một đàn kiến nhỏ đi qua, chào nó như chào một người bạn mới. Đất mở lòng ôm lấy nó, thì thầm:

- Con đã trở về. Một ngày nào đó, từ chính nơi này, sẽ mọc lên mầm non mới. Sanh và tử chỉ là hơi thở của đất trời.

Nó mỉm cười trong im lặng. Hình hài lá vàng từ từ tan vào đất. Nhưng trong cái tan ấy, nó lại cảm nhận rõ hơn bao giờ hết: mình đang hiện hữu rộng lớn, thảnh thơi, tự do.

Và từ trên cao, gió vẫn khe khẽ hát:

Sanh – tử chỉ là hơi thở

Của trời đất giữa bến bờ hư không

Đến đi nhẹ tựa làn sương

Tan rồi lại tụ, còn vương chút nào?

*

Thân này như lá thu hao

Lìa cành mà vẫn nhập vào trời xanh

Sanh như nắng hé mong manh

Tử như bóng mát ru mình thảnh thơi.

*

Không sinh, không diệt, đâu thành

Chỉ thay đổi dạng, ẩn mình trong nhau

Hơi sương nhập gió ban đầu

Giọt mưa tan xuống hoá màu phù sa.

*

Không đến, không đi đâu xa

Chỉ về chốn cũ mái nhà chân tâm.

Bóng mây ghé đỉnh non tằm

Bay rồi mà vẫn âm thầm trời xanh.

*

Một đời hợp – tán mong manh

Hoá ra tất cả vẫn thành chính ta.

gg follow

CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.

STK: 117 002 777 568

Ngân hàng Công thương Việt Nam

(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)

“Không có bạn đồng hành, thà như tê giác một mình ra đi”

Phật pháp và cuộc sống 18:30 28/05/2026

Có những đoạn đường, không phải ai cũng phù hợp đi cùng, hiếm lắm, mình chọn đi một mình để không lạc về nơi mình không muốn đến...

10 lý do nên cho con đi trải nghiệm hè ở chùa

Phật pháp và cuộc sống 17:48 28/05/2026

Mỗi mùa hè đến, nhiều phụ huynh lại loay hoay tìm môi trường phù hợp để con vừa vui chơi, vừa học được điều hay. Giữa vô số lựa chọn hiện đại, những khóa tu mùa hè hay chương trình trải nghiệm tại chùa ngày càng được nhiều gia đình quan tâm bởi giá trị giáo dục nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.

Ngàn năm mấy cuộc tang bồng

Phật pháp và cuộc sống 15:35 28/05/2026

Ta đi giữa cuộc rong chơi/ Mà quên thân phận nổi trôi mộng huyền/ Buồn vui cũng tựa khói sương/ Khen chê cũng chỉ đoạn trường thoáng qua...

Người đi mang cả bụi hồng

Phật pháp và cuộc sống 11:30 28/05/2026

Có người đi suốt sơn khê/ Tìm chân lý giữa bốn bề khói sương/ Nào hay ngay giữa vô thường/ Tâm không dính mắc là đường thảnh thơi...

Xem thêm