STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
Đầu tháng 11 năm 1999, tôi cùng với gia đình và một học trò của tôi leo lên trần la-phông thấp tối của ngôi nhà hơn năm chục năm tuổi.
Khi nằm co cụm, khi cúi lom khom trong không gian chật hẹp ấy suốt bốn ngày với nhu yếu phẩm ở mức tối thiểu, chúng tôi sống sót qua cơn lụt lịch sử nhấn chìm thành phố Huế. Thời gian lúc đó dường như kéo dài vô tận, với tiếng gió rít mưa gào thống trị không gian và âm thanh của sự sống con người hoàn toàn vắng bặt.
Cuối tháng 10 năm 2025, ba mẹ tôi đang hết nằm lại ngồi trên một căn gác kiên cố hơn cũng trong căn nhà cổ ấy, khi trận “đại hồng thủy” được so sánh tương đương năm 1999 lại nhấn chìm thành phố quê hương tôi. Đã hai ngày trôi qua, đôi chân của ba mẹ tôi vẫn chưa chạm mặt đất, chúng tôi vẫn mất liên lạc và mấy đứa em tôi đang vội vã gánh gồng tìm đường về nhà bằng đủ thứ phương tiện.

Trên trang cá nhân, một chuyên gia đã mô tả quy mô của trận “đại hồng thủy” năm 2025 ở thành phố Huế qua lượng mưa ở đỉnh Bạch Mã trong hai ngày nhiều bằng hai năm của tỉnh Ninh Thuận cộng lại. Một chuyên gia khác trong bài podcast trên trang Vnexpress chiều 28/10 gọi trận thiên tai khốc liệt này là “tai biến khí hậu”.
Tôi không phân tích số liệu và thuật ngữ từ góc nhìn của tư duy phản biện. Tôi chỉ muốn nói rằng cả hai ý kiến chuyên gia trên đều tập trung vào hệ quả của vấn đề tại thời điểm “nước sôi lửa bỏng” của “trận đại hồng thủy” lần này. Tôi cũng dùng một cách diễn đạt trái ngược về từ ngữ nhưng cũng hàm chỉ không sai về một hiện tượng, vậy thì việc chấp nhặt vào ngôn từ cũng không có mấy ý nghĩa. Thay vì vậy, tôi muốn chia sẻ kiến quan hạn hẹp của tôi về những gì chúng ta có thể làm để đóng góp một phần bé mọn trước vấn đề chung.
Gõ vào công cụ tìm kiếm cụm từ “phá rừng”, “trồng keo”, “chặt phá cây keo Huế”, sẽ rất buồn khi chúng ta đọc thấy trong những năm qua, báo chí liên tục đưa tin về thực trạng người dân ở các tỉnh chạy dọc miền Trung từ Nghệ An đến Bình Định liên tục phá rừng tự nhiên và rừng phòng hộ để trồng keo, một loại cây gỗ có giá trị kinh tế. Những trảng rừng nguyên sinh xanh thẫm hoặc ngã xuống trái pháp luật, hoặc bị khoét từng mảng đúng pháp luật với cụm từ định danh là “rừng chuyển đổi mục đích sử dụng” hay “rừng sản xuất”.
Những mảng rừng trồng yếu ớt lưa thưa thay thế tấm chắn phòng hộ bền vững của mẹ thiên nhiên được “cạo sạch” sau mỗi 5 năm. Có khi nhu cầu thương lái thu mua cao rút ngắn thời gian đốn cây chỉ 3-4 năm, thậm chí cây con với đường kính thân chỉ mới 6cm cũng bị đốn trộm.
Những khi đi dọc đường quốc lộ miền Trung và nhìn thấy những mảng đồi lở lói, nham nhở sau đợt đốt thực bì, dường như tôi nghe dãy Trường Sơn liên tục quằn lên những cơn đau bất lực. Rồi những mùa mưa đến, những cơn đau tích tụ dồn nén ấy lại ào ạt đổ về xuôi, cuốn hết, nhấn chìm hết những tích cóp, những chắt chiu của bao mong manh phận người.
Tôi theo chân nhà văn nữ Khải Đơn trong tập ký Mekong, phù sa phiêu bạt đến một ngôi làng xa xôi hẻo lánh bên Thái Lan. Ở đó có một vị sư chăm chút đời sống cho dân bản địa bằng cách khơi lên tình yêu thương và trách nhiệm đối với rừng. Ông yêu cầu mỗi gia đình cam kết “nhận nuôi” một cây xanh, chăm chút cho cây sinh trưởng như cách cha mẹ nuôi nấng con cái lớn lên từng ngày. Rừng nhận tấm lòng của dân làng qua những bàn tay chăm bón, rồi rừng trả lại đủ đầy ân phước che chắn những cuộc đời an ổn, đủ ăn, biết nương tựa vào thiên nhiên thay vì chỉ chăm chăm cướp lấy, thu về mà chẳng biết chăm bón và cho đi.
Tôi lại theo chân ông Douglas Tompkin - người đồng sáng lập hãng thời trang The North Face nổi tiếng thế giới - đến tận vùng núi rừng rộng lớn ở Nam Mỹ xa xôi. Sinh thời, vị doanh nhân giàu có ấy đã mua hơn 400.000 hectare rừng nguyên sinh ở nước Chile và Argentina để phát triển thành các khu bảo tồn tự nhiên đồ sộ.
Sau khi ông qua đời vào năm 2015, vợ ông đã nhân danh ông tặng lại tất cả các khu bảo tồn này cho các nước sở tại, với yêu cầu phải cam kết tiếp tục bảo tồn. Món quà tặng có-giá-mà-vô-giá ấy là động lực khuyến khích chính phủ Chile nhân rộng quy mô đến gần 4,5 triệu hectare, biến đất nước nơi tận cùng thế giới này thành một “cường quốc công viên tự nhiên” bát ngát rừng xanh và trong ngần núi tuyết.

Tôi được biết một số Phật tử như thế đã đến đảnh lễ Thiền sư Ottamathara - người đã lập hơn 130 trung tâm thiền trên thế giới, chuyên dạy thiền, làm thiện pháp không giới hạn và cưu mang những người bị bỏ rơi trong xã hội, ngay cả người bị điên ở nước Myanmar - và đã được khuyên về thực hành thiện pháp trồng cây, gieo lành cho thiên nhiên và xã hội. Từ đó, họ phát tâm mua hạt giống, ươm cây rừng, mong thiên nhiên ban cho chúng sinh cuộc sống bớt phần lao đao vì thiên tai.
Em trai của tôi cũng đang đặt từng bước chân đầu tiên trên con đường hướng về nương tựa mẹ thiên nhiên như thế. Mái ấm của em tôi hay của các bằng hữu có thể chưa đủ rộng rãi tiện nghi, nhưng họ vẫn ấp ủ sứ mệnh mua thêm đất, hướng dẫn và chu cấp để các thế hệ bản địa góp phần trồng rừng, dưỡng rừng và giữ rừng. Đó là cách họ “yêu thương cả vùng thượng và vùng hạ, cả núi đồi và biển cả, cả nông thôn và thành phố lớn”, thay vì cứ mỗi đợt thiên tai giáng xuống lại tất tả quyên góp, chia sớt khổ nhọc cho bao người cần cứu trợ.
Nếu mỗi chúng ta biết tưới tẩm từng mầm cây, để hạt giống thiện trổ thêm cành lá rồi sinh trưởng thành bát ngát rừng xanh, thì chắc chắn cũng sẽ đến lúc thiên tai bớt giáng xuống nhiều phần tai họa. Mong thay.
Tuân theo truyền thống Phật giáo, chúng tôi cung cấp tài liệu giáo dục Phật giáo phi lợi nhuận. Khả năng duy trì và mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vào sự hỗ trợ của bạn. Nếu thấy tài liệu của chúng tôi hữu ích, hãy cân nhắc quyên góp một lần hoặc hàng tháng.
STK: 117 002 777 568
Ngân hàng Công thương Việt Nam
(Nội dung: Họ tên + tài thí Xiển dương Đạo Pháp)
Lần đầu tôi đọc được câu thư pháp “Ta có là ta, ta mới đẹp” của Sư Ông Làng Mai - Thiền sư Thích Nhất Hạnh - là ở một bài viết của Thầy về vẻ đẹp riêng của từng bản dạng giới.
Tin sâu nhân quả, sống đúng chánh pháp mới là "ngày lành" của người học Phật
Tịnh hóa thân tâm và phụng sự đời sống là hai phương diện gắn bó mật thiết trong con đường xây dựng hạnh phúc theo tinh thần Phật giáo.
Mỗi mùa Phật đản trở về, hàng triệu người con Phật trên khắp thế giới lại cùng hướng tâm tưởng niệm ngày Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thị hiện nơi vườn Lâm-tỳ-ni cách đây hơn 26 thế kỷ.
Thế giới hôm nay đang phát triển với tốc độ chưa từng có. Trí tuệ nhân tạo thay đổi cách con người làm việc. Công nghệ số làm mờ ranh giới không gian và thời gian. Chỉ với một chiếc điện thoại, con người có thể tiếp cận lượng thông tin khổng lồ trong vài giây.
Mỗi năm khi mùa Phật đản về, người con Phật khắp nơi lại thành kính hướng tâm mừng ngày đản sinh của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.
Ni sư Pema Chödrön chia sẻ ba cách giúp chúng ta biến những khó khăn trong cuộc sống thành con đường dẫn đến sự tỉnh thức và niềm an vui.
Thường ngày người con Phật thực hành lễ hồng danh chư Phật, chư đại Bồ-tát, chư Hiền thánh tăng. Để làm gì? Để chúng ta nương theo nguyện lực của chư Phật, nương theo hạnh nguyện của chư Bồ-tát, mà phát nguyện tu tập theo chánh pháp.